Hãy ôm em đến hết cuộc đời.
Người ta hỏi cô: “Em còn
nhớ anh không?”
Cô trả lời: “Em đã quên
anh, tình yêu trong em
đã chết, mọi nỗi đau đã
qua đi, giận hờn không
còn nữa. Chỉ còn lại
khoảng trống thôi anh
à."
Người ta bảo: “Nếu vậy
thì anh sẽ buồn lắm”.
Cô không nói gì, lặng lẽ
nhấn nút kết thúc cuộc
gọi. Cô ngồi bất thần tự
hỏi, tại sao thời gian đã
lâu vậy rồi mà cô không
thể nào quên được
người đó. Cô đau đớn
khi nhận ra lúc này, trên
môi cô còn vương lại
chút gì mặn chát…
Một mình trong phòng
vắng, cô nhớ lại tình
yêu xưa, tình yêu đầu
tiên với bao dư vị của
niềm vui, hạnh phúc và
cả nỗi đau ngọt ngào. Cô
chợt liên tưởng đến
những cái nắm tay thật
chặt, những nụ hôn
cháy bỏng, những ước
mơ về tương lai mà cô
từng xây đắp. Để rồi,
cùng song hành với nỗi
nhớ hôm nay đang dày
xéo là những giọt nước
mắt chực tuôn trào
trên gương mặt.
Ký ức vẫn cứ thế ùa về.
Cô nhớ về ngày hôm
đó...
Vì là ngày đầu tuần nên
cô quyết định đi làm
sớm hơn một chút. Gần
tới công ty thì một cơn
mưa bất chợt đến,
cũng như bao người
khác, vội vàng tìm cho
mình một chỗ tránh
mưa. Và ghé quán cà
phê bên đường là lựa
chọn thú vị nhất. Cô vào
quán, chọn một góc đủ
để thả hồn mình theo
giai điệu du dương của
những bản nhạc.
Đang nhâm nhi cốc sữa
nóng thì anh đột nhiên
xuất hiện trước mặt
với câu nói: “Lớn thế
này rồi, em vẫn còn
uống sữa? Như vậy, bao
giờ mới lấy được
chồng? Quán đông
người quá, em cho anh
ngồi chung bàn với
nhé!”.
Cô bất ngờ trước
những lời nói của người
đàn ông lạ mặt. Chưa
kịp phản ứng gì thì cô
bắt gặp ánh mắt sâu
hút của anh. Cô cứ thế
im lặng, suy tưởng.
Sau phút giây xao động
đó, cô trở về với thực
tại. Cô thấy ghét gã trai
này, vì chỉ mới đây thôi
gã dám buông lời trêu
chọc cô.
Buông thõng ánh mắt ra
xa và lạnh lùng đáp: “Cứ
tự nhiên, quán này đâu
phải của tôi”.
Anh ngồi xuống, không
nói gì thêm nữa và gọi
cho mình một tách cafe.
Chợt điện thoại anh reo
vang, rồi anh đứng dậy
chào cô và mất hút
trong cơn mưa đang
nặng hạt.
Cuộc gặp gỡ bất chợt
đem lại những cảm xúc
mong manh cho riêng
mình cô cuối cùng cũng
qua đi. Những cảm xúc
cứ nhạt dần, trôi vào
quên lãng…
Theo từng nhịp chảy
của thời gian cô vẫn vô
tư, hồn nhiên và cũng
không còn nhớ gì tới
anh nữa. Thế nhưng,
cuộc đời hình như là sự
trùng hợp không ai có
thể cưỡng lại được. Với
cô sự trùng hợp đó, đã
cho cô bắt đầu một tình
yêu đẹp, nhưng cũng
đầy nước mắt.
Khi đó, công ty cô có
một hợp đồng quan
trọng trong lĩnh vực du
lịch. Cô được giao toàn
bộ trách nhiệm trong
việc gặp gỡ đối tác cũng
như lên kế hoạch công
việc. Cô hào hứng với
công việc này. Cô nhấc
máy:
- Alô, xin hỏi đây có phải
số máy của công ty X
không ạ?
- Vâng! Xin lỗi, cô là ai?
- Tôi là Thiên Kim, nhân
viên tư vấn dịch vụ du
lịch. Công ty anh có đặt
một tour du lịch ở chỗ
tôi. Tôi muốn hẹn gặp
anh để trao đổi.
- À, vậy chiều nay
khoảng 4h chúng ta gặp
nhau ở quán cafe đối
diện công ty tôi nhé.
- Vâng, chào anh.
Chiều hôm đó, cô đến
sớm hơn giờ hẹn và
đợi. Điện thoại của cô
chợt reo vang.
- Alô.
- Chào cô, cô đã đến
chưa?
- Tôi đang ở chỗ hẹn.
- Tôi thấy cô rồi.
Trong phút chốc, hình
như hai người nhận ra
nhau. Họ nhận thấy có
cái gì đó vừa lạ, vừa
quen, vừa rất thân thiết
ở người đối diện. Nhưng
không ai dám nói.
Cô chủ động lên tiếng:
- Chào anh, mời anh
ngồi. Anh gọi đồ uống đi,
và chúng ta cùng trao
đổi công việc nhé.
Cuộc trao đổi diễn ra tốt
đẹp hơn những gì cô
nghĩ. Và như vậy, có
nghĩa là cô đã thành
công trong hợp đồng lần
này. Nhưng điều làm cô
vui hơn, đó là cô đã tìm
được cho mình một
người bạn.
Những ngày sau đó, anh
luôn gọi điện, nhắn tin
cho cô. Rồi họ hẹn hò. Họ
hứa hẹn cho một tình
yêu đẹp mãi. Cả hai
người luôn cảm thấy
hạnh phúc với những gì
mình đang có. Cô nhớ,
có lần anh nói với cô:
“Dù thế giới này có thay
đổi như thế nào, vạn
vật có thay đổi ra sao
thì anh vẫn luôn yêu em.
Cô bé của anh ạ!” Cô
hạnh phúc vì điều đó.
Tựa đầu vào vai anh, cô
khẽ nói "Em cũng thế,
em sẽ mãi yêu anh…"
***
Giọt nước mắt bỗng rớt
xuống tay nóng hổi. Cô
giật mình trở về thực
tại. Cô cười nhẹ nhàng
trong nước mắt. Cô xót
xa khi ý thức được
rằng, tất cả những thứ
đó giờ chỉ còn trong hồi
ức. Còn giờ đây, anh của
cô, tình yêu của cô đã đi
xa rồi. Tại sao ư? Cô
không hiểu.
Cô chỉ nhớ rằng, mùa
thu năm đó, buổi tối
hôm đó – ngày sinh
nhật cô.
- Em à. Chúc mừng sinh
nhật em - Anh đưa cho
cô bó hoa hồng rực rỡ.
Cô cười hạnh phúc nói:
“Chúng mình đi đâu chơi
anh nhé”.
- Ừ. Anh sẽ đưa em đi.
Cô gái đang yêu hạnh
phúc đến tột độ, khi
được cùng người mình
yêu tay trong tay dạo
phố. Đây là, sinh nhật
đầu tiên cô đi cùng một
người con trai, mà
người đó chính là người
mà cô nguyện sẽ cùng
đi hết con đường
tương lai còn lại. Cô
thấy yêu cái ngày ý
nghĩa đó. Yêu cái mùa
thu dịu nhẹ đó.
Những cơn gió vẫn thổi
nhẹ nhàng làm mơn
man da thịt. Đang ngập
chìm trong hạnh phúc,
cô bỗng giật mình với
cái nắm tay thật chặt
của người con trai ngồi
bên cạnh. Anh nói:
Anh từ giã cõi đời về
với cõi vĩnh hằng khi
chưa thể nói với cô
thêm một lời xin lỗi...
(Ảnh minh họa)
- Em, anh xin lỗi em vì
tất cả. Anh xin lỗi, anh
không thể bên em như
lời anh đã hứa.
Cô im lặng. Cô bất ngờ.
Cô đau đớn. Cô không
tin vào những gì tai
mình nghe thấy.
- Anh, anh đang nói điều
gì vậy? Chẳng phải hôm
nay là sinh nhật em sao
anh?
- Thiên Kim à, anh chỉ
muốn nói với em một
điều. Đó là hãy tha lỗi
cho anh. Những gì ngày
qua anh đã dành cho em
là sự thật, nhưng bây
giờ… Em, em hãy tha lỗi
cho anh. Anh đưa em về
nhé!
Cô òa khóc nức nở như
một đứa trẻ lên ba.
Những gì mà cô tận
hưởng ngày qua chỉ còn
lại ở hai từ xin lỗi thôi
sao?
- Anh cho em lý do đi.
Tại sao lại vậy anh? Em
đã làm gì sai?
- Không, em không làm
gì sai hết. Là do anh đã
không giữ lời hứa. Anh
đã sai.
- Có ai đó đã thay thế vị
trí của em rồi sao anh?
- Anh đã quá nhẫn tâm
phải không em? Anh xin
lỗi.
Cô không muốn nghe
thêm lời nào từ anh
nữa, cô bỏ chạy. Chạy
trốn tất cả. Trong đầu
cô lúc này đang vang lên
những dư âm ngọt ngào
của lời yêu và tất nhiên
là cả những xót xa cho
một tình yêu đã tan vỡ.
Cô lang thang trên
những con phố lâu thật
lâu, nước mắt đã chảy
không biết bao nhiêu
cho thỏa nỗi lòng. Người
đó đã đến và đi qua
cuộc đời cô tựa như
một cơn gió
thoảng. Nhẹ nhàng đấy,
nhưng cũng lạnh buốt
đến tận con tim.
Cô mở cửa phòng, nhìn
vào màn hình điện
thoại, nhấn vào mục
danh bạ tìm đến số có
lưu tên là honey, cô khẽ
nhấn nút delete. Xóa hết
những gì không còn
thuộc về cô nữa. Đã 12h
đêm, đêm nay không
một cuộc gọi, không
một tin nhắn chúc ngủ
ngon. Vậy là, người đó
đã đi qua cuộc đời cô
như thế.
Mối tình đầu đã khiến
trái tim cô băng lạnh đi.
Cô thấy hận người cô
đã yêu say đắm. Kể từ
sau ngày chia tay, cô
luôn đặt ra cho mình
những nguyên tắc thép
kể cả trong công việc và
tình cảm để nhắc nhở
mình không tái phạm
một sai lầm nào nữa.
***
Còn anh, sau cái đêm
hôm đó, anh nhập viện.
Anh mắc bệnh ung thư.
Căn bệnh mà anh biết
không thể nào chữa
khỏi được. Anh đau khổ
khi biết rằng, mình sẽ
không thể đi chung
đường với người con
gái ấy, không thể bảo vệ
người con gái ấy và đau
khổ hơn là không thể
cho người con gái ấy
một gia đình trọn vẹn
như cô từng mơ ước.
Anh lặng lẽ dằn vặt
mình trong đau đớn.
Thiên Kim cũng chính là
mối tình đầu của anh.
Anh yêu sự trong sáng,
thuần khiết pha chút
tinh nghịch nơi cô. Quyết
định chia tay, anh mong
cô có thể tìm được một
hạnh phúc thực sự.
Ngày nào anh cũng viết
nhật ký cho cô. Cái tên
Thiên Kim luôn hiện hữu
trong trái tim người con
trai ấy. Vẫn là nét bút
thân thuộc.
“Công chúa của anh. Em
biết không, với anh, em
là tất cả. Anh xin lỗi vì
đã không thể làm em
hạnh phúc. Nhưng em à,
em hãy tin anh, hãy tin
tình yêu hôm qua anh
dành cho em là sự thật
và tình yêu đó sẽ còn
mãi ở trong anh. Nếu
em đọc được những
dòng chữ này, thì hãy
tha thứ cho anh, em
nhé! Nếu có kiếp sau,
anh xin được yêu em
mãi mãi”.
Thời gian trôi đi, thể
xác người con trai ấy
ngày càng trở nên héo
mòn. Biết mình không
thể kéo dài thời gian
thêm nữa, anh nhấc
điện thoại lên. Tìm đến
tên Thiên Kim và anh
gọi.
- Em đấy à, em còn nhớ
anh không?
- Em đã quên anh, tình
yêu trong em đã chết,
mọi nỗi đau đã qua đi,
giận hờn không còn nữa.
Chỉ còn lại khoảng trống
thôi anh à.
- Nếu vậy thì anh sẽ
buồn lắm.
Tút, tút, tút... Những
âm thanh vang lên kéo
dài buồn bã.
Cô đã tắt máy, cô khóc
và anh cũng khóc.
Chiếc điện thoại rời khỏi
bàn tay của anh. Anh từ
giã cõi đời về với cõi
vĩnh hằng khi chưa thể
nói với cô thêm một lời
xin lỗi.
***
Một tuần sau ngày anh
mất, một người bạn
của anh đưa cho cô
cuốn nhật ký của anh.
Cô cầm và đọc. Một cảm
giác tội lỗi dâng tràn
tâm hồn cô. Trong lúc
anh cần cô nhất thì cô
lại vô tâm bỏ mặc. Cô đã
giận anh, không nói
đúng hơn là cô đã hận
anh. Hận anh chỉ vì ngày
hôm đó, đã nói với cô
lời chia tay để đi yêu
thương một người con
gái khác. Cô giận chính
bản thân mình đã không
tìm hiểu mọi việc thật
kỹ càng, để rồi đánh
mất đi tình yêu. Nước
mắt cô cứ thế lăn dài
trên má.
Lặng lẽ đến bên mộ anh
với một bó hồng, cô đặt
nó xuống, lần này cô
không khóc. Chỉ đứng
ngắm nhìn di ảnh của
anh, một gương mặt
hiền hậu, thông minh –
người cô đã yêu và rất
yêu. Cô nói với anh.
“Anh, em yêu anh. Em
mãi yêu anh. Chúng ta
đã nợ nhau một lời xin
lỗi”.