Chị một tay xách chiếc
vali nặng trịch, một tay
dắt theo đứa con trai
vẫn chưa hết ngơ ngác
và lo sợ, đi như chạy ra
khỏi nhà, không quay
nhìn lại. Chưa bao giờ
hai từ “li hôn” lại mảy
may xuất hiện trong
suy nghĩ của chị, nay sẽ
thành sự thật.
***
Chị lấy chồng năm 22
tuổi, chồng chị là một
trinh sát hình sự, một
công việc đầy nguy hiểm
nhưng đáng trân trọng.
Cuộc sống gia đình của
một trinh sát không
bình lặng như những gia
đình khác, bởi anh
thường xuyên có những
chiến dịch đột xuất và bí
mật. Lấy nhau đã lâu,
nhưng chẳng bao giờ chị
thôi thấp thỏm, lo lắng
mỗi lần anh xuất kích.
Bạn bè cứ hay trêu đùa
chị “lúc nào cũng đi bí
mật thế, cẩn thận
không chồng cắm sừng
cho lúc nào không biết!”
nhưng chị chẳng để
tâm, vì trong chị luôn
luôn có niềm tin tưởng
tuyệt đối với chồng.
Cách đây hơn một
tháng, trong một đợt
truy quét tội phạm ma
túy, anh bị thương khá
nặng. Chị xót xa nhìn
những vết thương
chằng chịt trên cơ thể
chồng, tựa như chính
chị bị những vết đau
đâm thấu. Khi những
vết thương chưa lành
hẳn, anh đã đòi ra viện.
Từ lúc đó, anh như trở
thành con người khác.
Chị thường bắt gặp lúc
anh lén ngắm nhìn mẹ
con chị chơi đùa, lúc ngồi
bên giường đắp lại chăn
cho con, vân vê mái tóc
thằng bé. Nhưng lại tỏ
ra lạnh lùng mỗi khi chị
tiến đến gần. Chị mơ hồ
cảm thấy có điều gì là lạ.
***
Quán cafe nơi anh hẹn
gặp chị là một quán nhỏ
vắng vẻ, không quá xa
căn nhà của vợ chồng
chị đang sống. Chị tủm
tỉm nghĩ thầm: “Anh
hôm nay lãng mạn quá,
lại hẹn chị đi uống cafe
cơ đấy!”. Chị diện một
bộ cánh đẹp, tung tẩy
đến cuộc hẹn. Trông
thấy chị tiến lại gần với
nụ cười dịu dàng quen
thuộc, anh liền khoác
tay một phụ nữ trẻ tuổi
ngồi bên cạnh mà đến
giờ chị mới kịp nhận ra.
Ngỡ ngàng, chị đứng
sững nhìn anh, không
biết phải nghĩ gì. Anh
nhẹ nhàng: “Em ngồi
xuống đi, anh có chuyện
cần phải cho em biết”.
Chị ngồi đối diện với anh
và người phụ nữ kia,
đầy nhẫn nhịn và kiềm
chế để lắng nghe hết
câu chuyện. Anh nói:
“Đây là Hiền, đồng
nghiệp của anh. Sau tất
cả những gì vừa xảy ra,
anh thấy cuộc sống thật
ngắn ngủi và mong
manh, anh không thể
tiếp tục sống với em
nữa, anh muốn sống
hết mình bên cô ấy. Anh
yêu cô ấy cũng được
một thời gian rồi…”,
nước mắt bắt đầu lăn
dài trên má Hiền: “Vậy
anh muốn em chấp nhận
chuyện này à? Anh
muốn em làm thế nào?”.
Anh bình tĩnh: “Mình li
hôn nhé!”.
Đầy bất ngờ và xúc
động, anh đứng dậy
vòng tay ôm chặt lấy
người vợ thân thương...
(Ảnh minh họa)
Chị quay sang nhìn
người phụ nữ bên cạnh
anh, cô ta nhỏ nhẹ: “Chị
cho em xin lỗi. Em tin
sau này chị sẽ hiểu”.
Ánh mắt cô ta có vẻ
xót xa và có điều gì đó
uẩn khúc mà chị không
thể hiểu, chỉ biết chị
đang giận dữ đến tột
độ, máu chảy rần rật
trong huyết quản chị,
mặt chị nóng bừng lên.
Chị bật đứng dậy, tiện
tay vớ lấy ly nước cam
chưa kịp uống tạt thẳng
vào hai bộ mặt đáng
nguyền rủa kia. Chị bước
đi đầy căm hờn.
Mấy ngày sau anh vẫn
không về nhà, chị khóc
ròng, chìm đắm trong
suy tư, cứ nghĩ rồi lại
đau, đau rồi lại nghĩ.
Suốt mấy ngày, chị cứ
hồi tưởng lại mãi những
kỷ niệm của hai người,
rồi lại nghĩ đến những
biểu hiện lạ thường của
anh. Niềm tin của chị đã
lung lay, nhưng chị
không dám tin chồng đã
ngoại tình, trong chị đầy
những mâu thuẫn giằng
xé. Chị ôm lấy cái điện
thoại, cứ 5 phút chị lại
bấm máy một lần,
những con số quen
thuộc của một người
thân thuộc. Chỉ có
những tiếng tút dài đáp
lại chị.
Bỗng có tiếng chuông
cửa, chị bừng tỉnh chạy
ra mở. Đứng trước mặt
chị không phải là anh.
Người đưa thư giao cho
chị một phong bì có ghi
tên chị rồi đi ngay. Chị
hụt hẫng quay trở vào,
mở phong bì, chết lặng
khi nhìn thấy tờ đơn ly
hôn có sẵn chữ ký của
chồng. Từ lúc đó, chị
thôi không cố gắng trả
lời những câu hỏi cứ lặp
đi lặp lại của con: “Bố
đâu rồi hả mẹ?”. Chị chỉ
biết ôm lấy nó khóc
ngất đi trong đau đớn
và suy sụp. Không biết
hai mẹ con chị đã ngồi
như thế trong bao lâu,
chị mơ màng nghe tiếng
con lay gọi, nhưng chị
không thể cử động
được. Đến khi tỉnh dậy,
thằng bé đã ngủ gục
trong lòng chị từ bao
giờ, trời đã sáng rõ. Chị
gọi con dậy, gói ghém
đồ đạc. Bỏ lại trên bàn
tờ đơn ly hôn đã ký, chị
dắt tay con ra bước ra
khỏi nhà.
Tiếng rao của thằng bé
bán báo làm chị giật
thót bởi một linh cảm
chẳng lành. Thả rơi cái
va li xuống đất, buông
tay con, chị gọi giật
thằng bé bán báo và
mua một tờ. Những
dòng chữ cứ nhòa dần
đi nhảy múa trước mắt
chị… Giờ thì chị đã hiểu…
***
Mở cửa phòng bệnh,
bước vào, chị ngạc
nhiên khi thấy Hiền - cô
gái chị gặp trong quán
cafe, đang lúi húi với
những cặp lồng, cốc,
thìa... Cô gái nghiêm nghị
không chải chuốt, trông
chững chạc trong bộ
cảnh phục, ngước nhìn
chị bằng con mắt đầy
cảm thông và chia sẻ.
Hiền kể cho chị nghe về
cuộc truy bắt tội phạm
ma túy mà chồng chị đã
tham gia, đó là những
tội phạm vô cùng nguy
hiểm và liều lĩnh. Kẻ gây
ra những vết thương
mang mầm bệnh cho
anh đã bị bắt. Nhưng
anh thì phải nằm điều
trị và theo dõi ở đây
trong khi đợi kết quả
cuối cùng. Anh rất yêu
gia đình và không muốn
làm khổ mẹ con chị, anh
đã nhờ Hiền cùng thực
hiện kế hoạch đó để đẩy
chị ra xa anh. Chị xúc
động nắm tay Hiền,
không nói nên lời.
Đứng từ xa chị trộm
nhìn chồng, anh đang
ngồi trên ghế đá của
bệnh viện, mắt nhìn
đăm chiêu ra xa, vẫn cái
vóc dáng thân thương
với mái tóc dày và lòa
xòa, chắc đã lâu không
cắt khiến khuôn mặt
anh trông càng trở nên
gầy nhỏ và xanh xao
hơn. Chị khẽ khàng
bước lại gần. Anh quay
lại, bắt gặp đôi mắt
ngân ngấn nước của chị,
đầy bất ngờ và xúc
động, anh đứng dậy
vòng tay ôm chặt lấy
người vợ thân thương.
Chị òa khóc, trái tim chị
đập từng nhịp thổn
thức: “Hãy ôm em đến
hết cuộc đời này anh
nhé!”.