Sao Không Chờ Đợi
Nhau
Chương 5
[ « Trang trước ] [
Trang sau » ]
– Con ngồi xuống đó đi,
cho ba mẹ nói chuyện
với con!
Tử Khiêm ngồi xuống
ghế:
– Nếu như ba mẹ buộc
con bỏ Đan Châu, con
không bỏ được đâu.
Chính vì mẹ không nhận
nhìn Đan Châu, nên con
mới trở về. Làm sao
con có thể yên tâm đi
du học khi con của con
và người yêu của con
phải khổ vì con hả mẹ?
Cách nói của Tử Khiêm
làm cho ông Nam nổi
giận:
– Con trả ơn sinh thành
dưỡng dục như vậy đó
hả?
– Con không dám,
nhưng mà con thật sự
yêu Đan Châu.
– Nó đã là vợ Lưu Khải.
– Con biết. Nhưng đứa
con là con của con.
Với câu chuyện đối đáp
như vậy, trận chiến giữa
hai cha con chắc chắn
sẽ bùng nổ. Nghĩ vậy,
bà Nam vội vàng can
thiệp:
– Được. Nếu con muốn
mẹ nhận cháu nội, mẹ
sẽ nhận, nhưng Đan
Châu phải ly hôn với Lưu
Khải. Sau khi ly hôn, mẹ
sẽ đưa mẹ con nó về
đây. Có một điều là con
phải Phù Dung du học,
học cho hoàn tất khóa
học. Nếu không, ba mẹ
sẽ mặc kệ con.
Tử Khiêm cố giấu vẻ
mừng rỡ:
– Mẹ sẽ cho Đan Châu
và con của con về đây
sống với mẹ?
– Phải. Con phải biết để
tránh phiền phức với
Lưu Khải, Đan Châu phải
ly hôn.
– Con biết rồi. Cám ơn
mẹ, cám ơn ba.
Tử Khiêm sung sướng
nhảy cẫng lên, anh chạy
lên lầu và vung hai cánh
tay bày tỏ niềm.
Ông Nam cau mày:
– Bà nhận mẹ con nó
như thế? Đúng là làm
cái việc “bôi tro trát
trấu lên mặt”.
– Thì ông muốn tách
chúng nó ra, ông phải
làm như nhường bước
cho nó chịu sang Nga. Ở
đây một thời gian, tôi
tìm cách tống cổ mẹ
con nó đi chứ nhìn nhận
gì cái thứ dơ bẩn ấy.
Ông Nam vẫn còn tức
giận:
– Đúng là bà quá nuông
chiều nó, thành ra hư
hỏng. Tôi không ưa
được con bé đó.
– Thì tôi cũng đâu có ưa
cái thứ “mèo mả gà
đồng” đó đâu.
Vui mừng quá, Tử
Khiêm đến nhà Đan
Châu. Cô đang cho con
bú sữa. Thấy Tử Khiêm,
cô chỉ im lặng. Tử Khiêm
vui vẻ:
– Anh báo cho em một
tin mừng, ba mẹ đã chịu
nhận em và con, có điều
em phải nói với Lưu Khải
lo thủ tục ly hôn đi.
Đan Châu lạnh nhạt:
– Em sẽ ly hôn, nhưng
không phải để sống với
anh. Anh cũng hứa trở
lại trường học đi.
– Thì anh đã hứa với ba
mẹ rồi, anh sẽ trở lại
Matxcơva, em sẽ về
nhà ba mẹ anh ở. Đó là
cách duy nhất của em
vừa nuôi con vừa đợi
anh hoàn tất khóa học.
Em hãy bằng lòng với
anh những gì anh xếp
đặt, nếu em không
muốn con mình khổ.
Đan Châu biết chẳng dễ
dàng gì cha mẹ Tử
Khiêm dễ dàng lùi bước,
chẳng qua vì Tử Khiêm
quá ương bướng. Đối
với Tử Khiêm hay Lưu
Khải, Đan Châu sẽ không
chọn ai. Từ nay cô sẽ
sống vì con mình khi cô
đã trót tạo ra nó.
Tử Khiêm bẹo má con,
anh cúi xuống hôn lên
má con:
– Hãy giữ mẹ của con
dùm ba, con trai nhá!
– Chừng nào anh trở lại
Matxcơva?
– Lo cho em xong, anh
sẽ đi.
– Thủ tục ly hôn đâu
phải một ngày một bữa,
anh nên đi cho ba má
anh yên tâm.
– Nhưng anh không yên
tâm chút nào, anh sợ
em mềm lòng trước
tình yêu của Lưu Khải.
Đan Châu cười buồn:
– Anh không có lòng tin
ở em sao?
– Lẽ ra khi em mang
thai, em phải cho anh
hay. Đằng này, em lại
nhận lời làm vợ Khải.
– Việc gì đến, anh hãy
để tự nhiên nó đến. Có
điều anh hãy tin, cũng
như anh vậy, em sẽ để
hai người yên tâm học
hành, do đó việc ly hôn
với Khải là điều của có.
– Anh biết là em còn
yêu anh.
Tử Khiêm hôn nhẹ vào
má Đan Châu, song cô
tránh nụ hôn của anh.
Một tiếng động khẽ ở
nơi cửa, cả hai cùng
quay ra. Lưu Khải đứng
ở cửa từ bao giờ, anh
đau đớn trước sự thật
mình vừa nhìn thấy.
Tử Khiêm đi ngay ra,
giọng khó chịu:
– Mày có mặt ở đây thì
tốt rồi, tao và Đan Châu
đang đợi mày đến để
nói chuyện ly hôn. Ba mẹ
tao bằng lòng nhận Đan
Châu, cho nên mày hãy
tiến hành gấp thủ tục ly
hôn đi.
Mặt Lưu Khải tái lại,
giọng run run:
– Em cũng muốn như
vậy sao, Đan Châu?
Đan Châu cúi đầu tránh
cái nhìn của Lưu Khải,
lòng cô đau nhói bởi ánh
mắt đau khổ của anh. Ít
nhiều đi nữa, cho dù cô
không yêu anh như đã
từng yêu Tử Khiêm,
song đoạn đời chồng vợ
ngắn ngủi khi anh dang
tay cứu vớt cô, khiến
trái tim cô cũng có hình
bóng anh.
– Hãy ly hôn đi anh ạ.
Cho đẹp lòng gia đình
anh và để anh chuyên
tâm học.
Nếu như vì em mà cuộc
đời anh không ra gì, em
ân hận cả đời.
– Cuộc đời anh có ra sao
thì do chính anh lựa
chọn, anh không bao giờ
hối hận. Em hãy nghĩ
tình nghĩa vợ chồng mà
đừng ly hôn, anh sẽ lo
cho em mà.
Tử Khiêm khó chịu xẵng
giọng:
– Mày nói khó nghe quá!
Con là con của tao, bây
giờ ông bà nội nó nhìn
nhận. “Lá rụng về cội”,
làm sao Đan Châu có
thể bồng con của tao đi
chung sống với mày cho
được.
Đan Châu lắc đầu:
– Tử Khiêm! Anh đi ra
ngoài đi, để em nói
chuyện với Khải. Đi đi
anh!
Tử Khiêm vùng vằng:
– Em chớ có mềm lòng.
Em trở về với Lưu Khải
thì con anh, anh sẽ bắt
lại đó.
Chờ cho Tử Khiêm đi ra
ngoài. Đan Châu chỉ ghế
ngồi cho Khải:
– Ngồi đi anh!
Khải nóng nảy:
– Anh muốn biết ý em
như thế nào thôi.
– Em không trở lại với
Tử Khiêm. Tuy nhiên
em cũng sẽ ly hôn với
anh.
– Tại sao lại như vậy?
Anh van em đó Đan
Châu. Em biết là anh yêu
em mà.
– Quên em đi, vì ... từ
trước đến nay em chưa
hề yêu anh. Em chỉ lợi
dụng anh. Mọi người đều
biết em lợi dụng anh.
Còn anh, vì sao anh cam
tâm để cho em lợi dụng
anh vậy?
– Anh bằng lòng cho em
lợi dụng anh.
– Kể cả việc em không
hề yêu anh?
Một câu hỏi tàn nhẫn.
Lưu Khải đứng chết
lặng, nước mắt rưng
rưng:
– Em nói không trở lại
với Tử Khiêm, tại sao
nhất định đòi ly hôn
vậy?
– Em nói rồi, em lợi dụng
anh chứ không yêu anh.
Lưu Khải đau khổ bịt hai
tai:
– Em đừng nhắc đi nhắc
lại câu nói “em không
yêu anh”, anh không tin.
Bởi vì em từng ôm anh,
nằm trong lòng anh,
chúng mình từng hạnh
phúc, tại sao bây giờ
em cứ nói là em không
yêu anh.
Đan Châu đặt tay lên
vai Khải:
– Khải à! Có rất nhiều cô
gái xứng hơn em cho
anh chọn.
– Không!Anh chỉ yêu có
một mình em mà thôi.
Em đừng đoạn tuyệt
với anh.
Khải với tay ôm Đan
Châu, anh ghì mạnh cô
vào ngực mình:
– Anh yêu em mà.
Đan Châu cảm động
muốn khóc. Cô muốn ôm
Khải lại, nhưng lý trí
cảnh tỉnh cô hãy trả
Khải về gia đình của anh.
Níu kéo nhau chỉ làm tất
cả cùng đau khổ mà
thôi. Cô đẩy mạnh Khải
ra, xẵng giọng:
– Em phải nói sao thì
anh mới hiểu là em
không còn yêu anh. Em
không muốn sống chung
với anh và bị gia đình
anh rẻ rúng. Anh làm ơn
đi về đi!
Khải sững sờ nhìn Đan
Châu. Anh hiểu tất cả đã
hết. Đan Châu đã thật
sự bỏ anh để quay về
với Tử Khiêm. Khải lùi
mãi lùi mãi ra cửa, rồi
hấp tấp lên xe nổ máy
chạy đi.
Hết còn chịu nổi, Đan
Châu gục xuống mà
khóc. Bé Bòn Bon khóc
thét lên.
Tử Khiêm chạy vào, anh
bế con lên và nhìn Đan
Châu. Cô đang khóc vì
cái gì vậy?
Khải cứ cho xe chạy rồi
tấp vào quán rượu, anh
gọi rượu uống. Hết tất
cả rồi. Một sự đau đớn
đến cùng cực xé tan nát
trái tim của Khải. Khải
uống rượu như uống
nước. Tiếng hát từ dàn
máy đĩa vọng lại càng
khiến Khải đau đớn
hơn ...
Những ngày tháng bên
em hạnh phúc.
Không dễ dàng anh dứt
được ra.
Vì đâu bóng nát gương
tan.
Vì đâu đôi ta đôi đường
ly biệt.
Vội gì lấy ai- em bỏ anh?
Dằn tiền lên bàn, Khải
loạng choạng đi ra.
Rượu cho đầu óc Khải
mù mờ sương khói.
Khải lên xe chạy đi trong
nỗi đau thăm thẳm.
Anh muốn vùng lên phá
cho tan nát hết. Hãy cho
cơn bão dữ đi qua cuốn
trôi hết tất cả đi.
Pin ...Pin ... Chiếc xe bấm
mạnh còi, người Khải cứ
tống mạnh tay ga. Anh
nghe một vật vào chạm
mạnh, rồi toàn thân
tung lên, mọi thứ như
tối sầm, Khải thét lên
đau đớn ...
Bà Nam hiện ra ở
ngưỡng cửa, Đan Châu
vội vàng chùi nước mắt:
– Thưa bác ...
Tiến vào, bà nhìn quanh
mọi thứ trong phòng
khách, rồi nhìn đứa bé
Đan Châu đang bế trên
tay. Nó giống Tử Khiêm
quá, hèn nào con trai
của bà chết mê chết
mệt. Nó đang mở to đôi
mắt lanh lợi nhìn bà.
– Được mấy tháng rồi?
– Dạ, còn một tuần nữa
là hai tháng.
– Cô biết mục đích tôi
đến đây chứ?
Đan Châu cúi đầu:
– Dạ, bác cứ dạy.
– Cô hãy khuyên Tử
Khiêm chịu lên đường
đi, bên đó khóa học của
năm thứ hai sắp khai
giảng. Nếu như cô yêu
Tử Khiêm thực sự, cô
phải biết khuyên nó,
tương lai là quan trọng
hơn hết, không thể vì
cô mà nó bỏ hết tất cả.
Cô hiểu tôi nói gì không?
– Dạ, cháu hiểu.
Bà Nam lạnh lùng:
– Tôi có thể nhận cháu.
Nhưng về phần cô, tôi
nói cho cô biết, không
bao giờ tôi nhận cô cả.
Cô không xứng đáng
vào nhà tôi. Tuy nhiên vì
tương lai của Tử Khiêm,
cô hãy chịu khó ở lại nhà
và vui vẻ cho Tử Khiêm
chịu đi du học, tôi không
để cho cô thiệt thòi đâu.
Đan Châu chỉ còn biết
cúi đầu lặng thinh. Cô
biết rồi sẽ như vậy, cô
cũng đâu có ý định
chung sống với Tử
Khiêm. Những gì đã đi
qua rồi, có níu kéo lại
cũng không được gì hết.
Đối với hai người đàn
ông trong đời mình,
Đan Châu đành có lỗi với
họ hết.
Bà Nam về rồi, Đan Châu
cứ ngồi đó. Cô đã nói lời
đoạn tuyệt với Lưu Khải
rồi. Còn Tử Khiêm nữa,
sau khi anh đi du học,
tất cả xem như kết
thúc.
Đan Châu đưa tay chùi
nước mắt, cô thấy lòng
mình đau đớn và đầy
hờn tủi.
– Đan Châu! Đan Châu!
Tiếng của Thái Sơn hốt
hoảng từ ngoài đường.
Đan Châu vội đi nhanh
ra cửa. Thái Sơn nói
trong tiếng khóc nghẹn
ngào:
– Lưu Khải ... Lưu Khải ...
– Anh Khải làm sao, Sơn
nói nhanh đi!
– Khải uống rượu say
bị .... xe tông ... chết rồi.
Chết! Đan Châu kêu lên
sững sốt, hai chân cô
run lên và từ từ ngã
xuống.
Thái Sơn hoảng sợ đỡ
người Đan Châu:
– Đan Châu! Em làm sao
vậy?
Toàn thân Đan Châu
mềm nhũn trên đôi tay
Thái Sơn ...
Không thể tưởng
tượng được buổi sáng
Lưu Khải còn ôm Đan
Châu, anh xin cô đừng
rời bỏ anh, vậy mà bây
giờ phải nằm đó lạnh
lùng, tấm drap trắng
phủ lên thân thể.
– Mày đi đi! Chính mày
hại chết con tao. Đồ
khốn nạn!
Bà Hoàng gào lên thê
thảm, lao vào đánh Đan
Châu. Tử Khiêm và Thái
Sơn phải dùng thân che
cho Đan Châu. Bà Hoàng
lồn lộn trong cơn đau
mất mát xé lòng.
– Mày đi đi, đồ khốn
nạn! Chính mày đã gieo
tai họa cho con tao!
Đan Châu cứ gục xuống,
lương tâm cô đang
hành hạ cô. Sự từ chối
của cô đã đẩy Lưu Khải
vào cái chết. Em không
dám xin anh tha thứ
cho em, vì em hiểu mình
không đáng được tha
thứ ...
Tử Khiêm vẻ không vui,
anh gọi Đan Châu:
– Anh đưa em về, Đan
Châu.Con ở nhà đang
mong em.
Lúc này, Đan Châu như
sực tỉnh cơn mê. Cô đã
bỏ con mình gần như
suốt đêm qua để ở
đây, mà nào gia đình
Khải có cho cô ở cạnh
anh đâu. Người ta từ
chối sự có mặt của Đan
Châu, vì bởi cô chính là
nguyên nhân đưa Khải
vào con đường “tử lộ”.
Bà nội Khải không chịu
nổi sự mất mát này, bà
khóc trong lặng lẽ và
nước mắt. Tang tóc
bao trùm.
Tử Khiêm dìu Đan Châu
đứng lên, anh đưa cô ra
xe:
– Đâu phải lỗi của em.
Nếu như bà ta không
xua đuổi em, anh cũng
không có cơ hội để chen
vào. Muốn trách, họ nên
tự trách mình.
Đan Châu ngả đầu lên
lưng Tử Khiêm:
– Anh đừng nói nữa có
được không anh, em
đang mệt lắm.
Tử Khiêm trách:
– Vậy mà lúc nãy anh
bảo về, em lại còn chưa
chịu về. Đông Ngân chắc
là dỗ bé Bòn Bon khản cả
cổ luôn.
Xe về đến nhà, chưa kịp
xuống xe, Đan Châu đã
nghe tiếng khóc của con.
Có lẽ nó đã khóc nhiều
lắm nên tiếng khóc khan
đục. Đan Châu đau lòng
đi nhanh vào bế con:
– Cháu khóc dữ lắm phải
không?
– Ừ. Mình dỗ mệt đừ đừ
luôn. Đưa bình sữa vào
nó cứ nhả ra mà khóc.
Đan Châu ứa nước mắt.
Có lẽ bé Bòn Bon cũng
cảm nhận được một sự
mất mát quá lớn, không
có gì bù đắp được
trước sự ra đi của Lưu
Khải. Anh đã ra đi, chấp
nhận làm người thua
cuộc, không tranh giành
với Tử Khiêm nữa. Mà
nào cô có thuộc về Tử
Khiêm đâu, rồi cô cũng
sẽ ra đi khi Tử Khiêm
lên máy bay trở về
Matxcơva với học
đường của anh.
Được Đan Châu bế,
thằng bé nín khóc ngay,
nhủi đầu tìm vú mẹ,
thỉnh thoảng lại nấc lên.
Đan Châu hôn con. Làm
sao mẹ có thể bỏ con
cho ông bà nội đây?
Nhưng nếu con đi theo
mẹ, cuộc đời con cũng
sẽ long đong như mẹ,
số phận đau thương cứ
mãi đến ...
– Châu à! Con ngủ rồi,
em để con nằm xuống
giường đi!
Không nghe Đan Châu
trả lời mình, Tử Khiêm
thở dài, đưa tay bế
thằng Bòn Bon đặt nằm
xuống giường, anh đắp
chăn lại cho con cẩn
thận.
Đông Ngân đứng lên:
– Có anh Khiêm ở đây,
Ngân về nghen!
– Ừ. Đông Ngân về đi.
Cám ơn nhiều lắm
nghen Ngân.
– Có gì đâu, chúng mình
là bạn bè mà.
Đông Ngân đi thay quần
áo và chải lại mái tóc rồi
ra về. Đan Châu vụt ôm
chầm lấy bạn:
– Ngân đừng về, mình
cần Ngân ở lại với mình.
– Đan Châu ở đây có
Khiêm rồi. Mình đến với
Khải một chút.
– Ngân đến với anh Khải
ư?
Đan Châu bật khóc
nghẹn ngào:
– Nếu mình đừng quá
tuyệt tình, anh Khải đâu
có ra đi tức tưởi như
thế, phải không Ngân?
– Cũng đâu phải tại cậu,
cậu bị đuổi đi mà. Lòng
tự trọng của cậu xui
khiến cậu phải cư xử
như vậy. Nếu là mình thì
mình cũng xử sự như
thế.
– Nhưng Khải chết rồi,
lòng mình đau đớn quá.
– Chính mình cũng đau
đớn như cậu, huống chi
cậu là vợ Khải. Nhưng có
đau đớn gì đi nữa, cậu
cũng phải nghĩ đến con
nghe.
– Mình biết rồi.
– Trông cậu bơ phờ
lắm, hãy nằm nghĩ đi
Châu.
– Nhưng cậu đừng về.
Tử Khiêm pha ly sữa
mang vào cho Đan Châu:
– Em uống đi cho khỏe.
Xong rồi nằm nghỉ. Anh
và Đông Ngân coi chừng
bé Bòn Bon cho.
Đan Châu ngoan ngoãn
uống hết ly sữa và nằm
xuống nhắm mắt lại. Cô
đã quá mệt mỏi nên đi
vào giấc ngủ. Dường
như có Khải đang đứng
bên cạnh ...
Em bằng lòng cho anh
được phép yêu.
Anh sung sướng với
chút tình vụng dại ấy.
Anh tưởng em là của
anh rồi.
Tưởng có nhau ai ngờ
cũng xa nhau.
Em ác quá ...Em ác quá ...
Đan Châu hét lên, cô
thấy bóng hình Khải tan
trong sương khói và cô
gọi thất thanh:
– Anh Khải ơi! Đừng đi!
Anh Khải ...
– Châu! Em mơ thấy
Khải phải không?
Đan Châu mở mắt ra
ngơ ngác. Cô vụt ôm
chầm lấy Tử Khiêm:
– Khiêm ơi! Em mơthấy
Khải về và trách em “Em
ác quá! Em ác quá!” ...
– Đừng tự dằn vặt
mình nữa, chỉ là giấc
mơ thôi mà ...
Tử Khiêm vuốt tóc Đan
Châu, anh vỗ về cô:
– Em đừng căng thẳng
quá, Khải hiểu em mà.
Đan Châu khóc nức nở.
Suốt cuộc đời này, cô ân
hận mãi mãi. Khải đã vì
cô mà chết.
– Mẹ phải hứa với con là
mẹ giúp vốn cho Đan
Châu để cô ấy buôn bán
và nuôi con. Có thể mẹ
không nhận Đan Châu
cũng được, nhưng đứa
bé đó là con của con và
là cháu nội của mẹ. Mẹ
đã nhẫn tâm một lần,
gây ra biết kịch, con van
xin mẹ hãy mở rộng
lòng, có như vậy con
mới yên tâm sang Nga.
Bà Nam giật mình
nhưng cũng rất nhanh,
nét mặt bà nghiêm lại:
– Con đi học để lo cho
tương lai của con mà lại
đi mặc cả với ba mẹ à?
Được, mẹ hứa giúp vốn
cho Đan Châu có một
gian hàng buôn bán nuôi
con. Mẹ cũng có điều
kiện của mẹ, cho phép
con được liên lạc với nó
nhưng không được bỏ
ngang khóa học về
nước. Và điều quan
trọng nhất:
phải đậu tốt nghiệp. Con
có hứa với mẹ không?
Tử Khiêm gật mạnh
đầu:
– Con hứa. Phần mẹ con
Đan Châu, con yên tâm
thì có lý nào con không
chuyên cần học.
– Mẹ với con cùng thực
hiện lời hứa- lời hứa của
một người lớn.
– Dạ.
Tử Khiêm vui mừng.
Anh sắp phải lên đường
và lần này anh sẽ
chuyên cần học tập. Hai
tháng hè qua với anh
quả là sóng gió. Hy vọng
khi anh đi xa, Đan Châu
sẽ hiểu được cuộc đời
cô không thể thiếu anh,
hơn là cô cứ mãi đắm
chìm trong nỗi giày vò
ân hận.
– Anh Khiêm!
Tường Vi hớn hở đi
vào, cô sà xuống cạnh
Tử Khiêm:
– Ngày nào Khiêm lên
đường vậy?
– Tuần sau.
– Vậy là Tường Vi sẽ
cùng đi với anh Khiêm.
Khóa học của Vi có bốn
năm, nghĩa là mãn khóa
cùng một lúc với anh
Khiêm đó.
Tử Khiêm mừng rỡ:
– Vậy là chúng mình
được gặp nhau bên ấy,
có bạn bè người quen
sẽ đỡ thấy cô đơn. Sao
lại quyết định đi du học
vậy?
Tường Vi xụ mặt:
– Cái chết của Lưu Khải
làm Tường Vi buồn quá.
Ai ngờ Khải vắn số như
vậy. Không Đan Châu thì
thôi đi, cuộc đời này
đâu phải hết con gái cho
Lưu Khải yêu. Tất cả
cũng tại Khiêm hết.
Tử Khiêm cười buồn:
– Anh cũng đâu có
muốn, tất cả là do số
mệnh. Cả tháng nay rồi,
Đan Châu cứ giam mình
lạnh lùng, anh buồn
muốn chết luôn.
– Mà con của Khiêm
đáng yêu thật, nó giống
Khiêm như đúc. Nhìn nó,
ai cũng muốn yêu cả.
Nhắc đến con, lòng
Khiêm dịu lại:
– Anh làm bố trẻ quá
phải không? Mới hai
mươi, suy nghĩ còn non
trẻ, xốc nổi. Hy vọng bốn
năm sau anh trở về, cả
anh lẫn Đan Châu đều
trưởng thành trong suy
nghĩ. Mẹ anh sẽ tài trợ
cho Đan Châu mở một
cửa hàng buôn bán nuôi
con.
Giọng Tường Vi đầy
ganh tỵ:
– Như vậy là Đan Châu
sướng quá rồi. Lúc làm
vợ Lưu Khải, đám cưới
long trọng. Bây giờ Khải
không còn nữa, lại được
mẹ của Khiêm bảo bọc.
– Vì bé Bòn Bon là con
của Khiêm mà. Nếu
không như vậy, thì
Khiêm đâu có yên tâm
đi học.
Đôi môi mỏng của
Tường Vi cau lại. Cô
thấy ghét Đan Châu tận
xương tủy.
Có một ngày cô sẽ
cướp Tử Khiêm của
Đan Châu, để cô ta hiểu
thế nào là nỗi đau của
kẻ bị tình phụ.
Tử Khiêm hài lòng nhìn
chung quanh khu phố.
Căn nhà được mẹ anh
bỏ tiền ra mua cho Đan
Châu làm địa điểm mua
bán. Cô sẽ nuôi con bằng
lợi nhuận của cửa hàng
sách và đợi ngày anh
trở về.
– Anh biết là em chưa
quen mua bán. Nhưng
còn Thái Sơn, hắn rành
về việc kinh doanh mua
bán sách, hắn sẽ giúp
em. Em có cần gì liên lạc
với Thái Sơn.
Anh phải đi rồi, không có
ở cạnh em để giúp đỡ
cho em.
Đan Châu cảm động:
– Anh và bác đã lo cho
em nhiều như thế này,
em mang ơn nhiều lắm.
– Em đừng nói như vậy.
Bòn Bon là con anh, có lý
nào cha lại để cho con
khổ. Bây giờ anh biết
trong trái tim em ít
nhiều cũng còn hình
bóng Lưu Khải.
Anh hy vọng bốn năm
nữa khi anh trở về, Khải
chỉ còn là bóng mờ
trong tim em. Cái chết
của Khải tất cả mọi
người đều đau lòng.
Đan Châu bâng khuâng
nhìn ra vạt nắng. Trời
vẫn xanh, nắng vẫn
màu vàng nhạt nhòa,
mọi thứ vẫn thế nhưng
Khải không còn hiện hữu
nữa. Anh đã đi rất xa
để lại những nhớ
thương cho người thân.
Mỗi lúc bắt gặp lại kỷ
niệm về Khải là Đan
Châu không cầm được
nước mắt. Có lẽ cô đã
yêu Khải, cũng như khi
người ta mất đi rồi mới
hiểu ra điều đó, người
đó vô cùng quan trọng
với mình.
– Ngày mai anh đi rồi,
anh thật sự không
muốn xa em và con
chút nào.
Tử Khiêm nắm bàn tay
Đan Châu siết nhẹ trong
tay mình:
– Anh sẽ nhớ em và con
đến chết mất thôi.
Đan Châu dịu dàng:
– Em biết anh nhớ con,
nhưng anh đã cam kết
với bác. Vậy hãy vì lời
cam kết ấy, vì bản thân
anh và vì con mà giữ lời
cam kết ấy nghe anh!
– Anh nhớ mà. À! Thái
Sơn đã đưa bảng
catalogue mẫu mấy
quầy hàng kệ sách cho
em chưa?
– Thái Sơn đưa rồi. Em
định sau khi anh đi mới
cùng với Thái Sơn đi
đặt hàng.
– Phải đó. Em rủ Đông
Ngân đi cùng với. Đông
Ngân đã học năm thứ
hai đại học báo chí, cô
ấy có nhiều kiến thức về
sách.
Còn lại ngày cuối cùng
trước khi sang Nga, Tử
Khiêm muốn dành hết
cho Đan Châu và con.
Anh muốn mua nhiều đồ
chơi cho con, bị Đan
Châu ngăn lại:
– Con còn nhỏ chưa biết
chơi đồ chơi đâu, anh
cho con nhiều quá phí
tiền đi.
– Đâu có sao. Có mấy
năm nữa anh mới về,
những đồ chơi này con
sẽ tha hồ chơi cho đến
khi anh về.
Bên Tử Khiêm, Đan
Châu lại nhớ Khải. Khải
cũng rất yêu trẻ con.
Ngày đưa cô đi sinh,
Khải cứ như cái chong
chóng, cô đau một mà
dường như Khải đau
đến mười ...
Tử Khiêm như đoán
được ý nghĩ của Đan
Châu:
– Em lại nghĩ đến Khải
nữa à?
– À, không! Thôi, mình
về nhà đi anh.
Tử Khiêm hôn như cù
vào bụng con làm cho
thằng bé cười thành
tiếng.
Thích quá, Tử Khiêm lại
hôn tới tấp vào mặt
con:
– Ngày mai ba đi rồi, con
ở nhà cho ngoan, không
được quấy mẹ đó Bòn
Bon.
Thằng bé có biết gì đâu,
giương đôi mắt to đen
nhìn Khiêm. Đôi mắt
màu xanh trong veo
đáng yêu quá đi thôi.
Tử Khiêm cứ hôn lên
mặt con và đả đớt nói
chuyện với nó. Nhìn hai
cha con, lòng Đan Châu
ấm lại. Thôi, hãy cứ vì
con, dù cho bà Nam có
hằn học hay ghét bỏ cô.
– Đan Châu! Em làm gì
vậy, lại đây đi!
Tử Khiêm bế con lên,
anh đùa với Đan Châu:
– Anh đi xa, nhưng có
con bên cạnh, mỗi lần
em nhìn con hay hôn
con xem như em nhìn
anh và hôn anh.
Đan Châu lườm Tử
Khiêm:
– Khiêm hay lắm! Con là
con và Khiêm là Khiêm
chứ.
– Người ta nói yêu con
là yêu cha. Nếu em
không yêu anh, hỏi nhỏ
nha ... thì đâu có bé Bòn
Bon, đúng không?
– Thôi đi, Khiêm nói
chuyện gì đâu không.
– Không phải sao?
Khiêm ôm cả Đan Châu
vào mình, anh hôn vào
má cô nhưng Đan Châu
né người qua:
– Đừng Khiêm!
Tử Khiêm thở dài:
– Em lạnh lùng với anh
làm cho anh buồn quá.
– Em xin lỗi, nhưng cái
chết của Khải còn quá
mới. Nếu như vui vẻ với
anh là em có lỗi với Khải.
Hãy để cho thời gian
lắng xuống nghe Khiêm.
Bốn năm nữa, khi đó em
đã hai mươi ba và
Khiêm được hai mươi
bốn, chúng ta trưởng
thành và có những suy
nghĩ chín chắn hơn.
– Em đã nói như vậy,
anh đâu có lý do nào
trách em, phải không?
– Chúng ta hãy xem
nhau như bạn. Tối nay,
anh cũng nên về nhà ăn
bữa cơm với gia đình
và tâm tình với mẹ anh
để cho bà không buồn
khi anh đã nặng tình ở
đây.
– Anh biết rồi.
Tử Khiêm quay sang
đùa với con nhưng
không còn vẻ tự nhiên
nữa. Anh hiểu cần có
thời gian cho Đan Châu
quên Khải, dù rằng cô
từng thuộc về anh.
TRANG 6