Căn phòng của Minh
ngổn ngang những thứ
đồ đổ vỡ. Minh quăng
quật, đập phá như một
kẻ điên cuồng. Tận mắt
chứng kiến, Vy vẫn
không thể nào tin được
rằng, đó là người con
trai đàng hoàng, đĩnh
đạc lúc nào cũng phong
độ và lịch lãm mà cô yêu
bấy lâu. Minh được sinh
ra trong một gia đình
gia giáo, nề nếp. Bản
thân anh trước giờ
cũng luôn là “bầu trời tư
cách” cho mọi người
nhìn vào ngưỡng mộ.
Vậy mà ngày hôm nay
nhìn anh trong bộ dạng
này Vy không khỏi bàng
hoàng.
Minh và Vy yêu nhau
hơn 3 năm. Trong suốt
ngần ấy thời gian, cả hai
luôn cảm thấy hạnh
phúc vì những gì mình
đang có. Mọi chuyện
tưởng êm đẹp chờ
ngày tình yêu đi đến
bến bờ hạnh phúc,
nhưng chuyến đi công
tác vào Nam cách đây
nửa năm của Minh đã
làm thay đổi nhiều điều.
Chính trong lần xa gia
đình, xa người thân đó,
cuộc sống xô bồ chốn
Sài Thành đã làm Minh
bị cuốn vào những cuộc
ăn chơi trác táng. Minh
nghiện ma túy.
Anh giấu không cho Vy
biết chuyện. Minh cố
gắng tự thoát ra khỏi
cơn u mê đó nhưng
không được. Trong lòng
Minh lo sợ nếu Vy biết
cô sẽ không thể tha thứ
và chấp nhận anh. Chỉ
một phút nông nổi mà
Minh sa chân vào sai
lầm như thế. Minh mệt
mỏi khi luôn phải sống
trong sự giả tạo. Trước
mặt mọi người và Vy
anh phải cố tạo ra một
hình ảnh chỉn chu và
đĩnh đạc, nhưng sau
đó, những cơn đói
thuốc hành hạ làm anh
mệt lả.
Minh gầy rộc người. Anh
thường xuyên né tránh
đi chơi cùng Vy với đủ lí
do. Vy cảm thấy có điều
gì đó thay đổi trong
Minh. Cô cứ ngỡ anh
thay lòng đổi dạ. Nhưng
tối nay, cô ghé thăm
Minh bất ngờ và tất cả
những gì đập vào mắt
Vy là cảnh Minh nằm co
quắp, giẫy giụa vì lên
cơn thèm thuốc. Vy hốt
hoảng, cô đóng cửa rồi
chạy vụt đi trong đau
khổ.
Một tuần liền Vy nằm
khóc trên giường, cô
vẫn không thể nào chấp
nhận được sự thật đó.
Minh tìm gặp Vy nhiều
lần nhưng cô từ chối.
Minh nhờ mẹ Vy chuyển
cho cô tờ giấy. Cầm
mảnh giấy, Vy run run
lật mở: “Hãy cho anh cơ
hội làm lại. Xin em đừng
rời bỏ anh”. Vy nuốt
nước mắt vào trong,
lẳng lặng thay quần áo
tới tìm Minh.
Minh cố gắng tự thoát
ra khỏi cơn u mê đó
nhưng không được...
(Ảnh minh họa)
Vy thấy Minh đang loay
hoay tìm cách xích mình
lại bằng một sợi xích to.
Thấy Vy tới, Minh gục
đầu khóc. Cô chạy lại ôm
chặt lấy Minh: “Em tin
anh sẽ vượt qua, em sẽ
luôn bên anh. Hãy cố
gắng vì tương lai của
chúng mình anh nhé”.
Những ngày sau đó, Vy
xin cho Minh nghỉ việc ở
công ty. Ngày nào cô
cũng tới chăm lo, thuốc
thang cho anh. Anh yêu
cầu cô xích chân mình lại
để ngăn mỗi khi cơn
nghiện kéo tới.
Vy giấu mọi người
chuyện Minh nghiện, cô
muốn khi anh quay lại
với cuộc sống bình
thường vẫn được đón
nhận sự tôn trọng từ
phía mọi người. Cô tìm
tới trung tâm cai
nghiện, hỏi kĩ bác sĩ về
cách cai tại nhà. Trong
những lần Minh thèm
thuốc, anh cào cấu
thậm chí làm Vy bị
thương nhưng cô vẫn
quyết bên anh. Sau mỗi
lần như thế, nhìn những
vết xước đỏ lừ trên
mặt Vy, Minh lại khóc vì
đau đớn.
Nhưng rồi gia đình Vy
biết chuyện, mọi người
ra sức ngăn cấm Vy qua
lại với Minh, mặc cho Vy
ra sức thuyết phục. Để
ngăn không cho Vy tới
thăm Minh, bố mẹ nhốt
cô trên phòng. Những
ngày sau đó, Vy bỏ ăn,
nằm khóc một mình.
Thấy con đau đớn như
vậy trong lòng bố mẹ
Vy xót xa vô cùng
nhưng nghĩ tới cảnh
con mình yêu một
thằng nghiện ngập ông
bà lại không đành lòng.
Minh biết mọi chuyện.
Anh ân hận vì đã đánh
mất tình yêu đẹp của
hai người chỉ vì những
phút không làm chủ bản
thân. Minh cố gắng
quyết tâm cai nghiện để
một ngày tới tìm gặp
Vy và gia đình, dù cho
ngày đó bố mẹ Vy có
chấp nhận anh nữa hay
không nhưng anh phải
làm được thế như một
lời cảm ơn dành cho Vy.
Hơn 3 tháng Minh và Vy
không được gặp nhau.
Vy như người mất hồn
vì sự cản ngăn từ phía
gia đình. Cô đi đi về về
như chiếc bóng. Còn
Minh, hàng ngày hàng
giờ anh chống chọi lại
những cơn thèm thuốc
và cuối cùng sự quyết
tâm của Minh đã chiến
thắng. Ngày đi khám
bác sĩ, nghe kết luận
anh chảy nước mắt vì
hạnh phúc. Điều đầu tiên
mà Minh muốn làm là
thay một bộ đồ nghiêm
chỉnh và tìm tới nhà Vy.
Bố mẹ Vy vẫn giữ thái
độ lịch sự mời anh vào
nhà. Minh bắt đầu câu
chuyện của mình bằng
lời xin lỗi và những giọt
nước mắt chân thành.
Anh cầu xin ông bà cho
anh có cơ hội được bên
Vy vì cô là người con gái
đã bên anh, giúp anh
trong mọi hoàn cảnh và
là người con gái duy
nhất mà anh yêu.
Trước những lời Minh
nói, bố mẹ Vy chảy
nước mắt vì xúc động.
Ông bà còn chưa biết
quyết định ra sao thì Vy
chạy từ trên phòng
xuống, quỳ gục dưới
chân bố mẹ: “Xin bố mẹ
hãy cho chúng con một
cơ hội được bên nhau”.
Nhìn Minh và Vy ông bà
gạt nước mắt nâng hai
con đứng dậy. Họ nắm
thật chặt tay hai người:
“Các con phải sống hạnh
phúc nhé”.