Tử Khiêm cố van lơn:
– Con học ở Việt Nam
cũng được mà, phải
không mẹ. Mẹ nói với ba
giúp con đi!
Quá bực dọc, ông Nam
đẩy cửa bước vào:
– Con làm cho ba có cảm
giác con là con gái chứ
không phải con trai của
ba.
Ba thật sự thất vọng về
con. Tại sao ba mẹ
muốn con sang nước
ngoài Dung học là lo cho
tương lai của con, mà
con lại không muốn? Có
phải vì con bé Đan Châu
đó không? Ba không thể
tưởng tượng được
mới mười chín tuổi mà
con đã yêu thương vớ
vẩn.
TửKhiêm cúi gằm mặt.
Xưa nay anh rất sợ cha.
Ông là một người cha
tài giỏi xuất chúng ngoài
xã hội, người lại luôn
nghiêm khắc với con cái
trong nhà, mọi quyết
định của ông khó ai lay
chuyển được.
Ông Nam dịu giọng:
– Thủ tục đi sang Nga
du học hoàn tất hết rồi,
con đừng có van xin ba
hay mẹ. Hãy đi học cho
tốt. Năm năm nữa trở
về, nếu con bé kia nó
thực lòng yêu con, nó
phải đợi con.
Vậy là chút hy vọng
mong manh cuối cùng
của Tử Khiêm cũng
không còn.
Anh sẽ phải xa Đan
Châu. Đúng ra ở tuổi
mười chín của Khiêm
yêu là sớm.
Đan Châu cũng vậy, cô
kém Khiêm một tuổi, cả
hai đến với nhau bằng
những rung động đầu
đời, tình yêu ngọt ngào,
thỉnh thoảng hờn giận
nhau chút chút để rồi
nhớ nhau lại đi tìm
nhau.
Ngày xưa Trời ở trên
trời.
Trời xui đằng ấy đến
ngồi bên ta.
Ngày xưa đằng ấy nhà
xa.
Tan trường mưa quá
nên ta đưa về.
Ngày xưa đằng ấy tóc
thề.
Ta thời tóc ngắn nên về
tương tư.
Ngày xưa ta viết phong
thư.
Đằng ấy nhận được
hình như bằng lòng ...
Phải đi sang Nga học
những năm năm sao?
Lòng Tử Khiêm đau
nhói. Tại sao vậy trời,
cho yêu nhau rồi phải xa
nhau!
Bà Nam vuốt ve Tử
Khiêm:
– Ba con nói đúng. Con
nên nghe lời ba. Hơn
nữa, con ở lại Việt Nam
cứ suốt ngày yêu
đương hẹn hò thì làm
sao sau này có thể trở
thành một bác sĩ giỏi
cho được.
Tử Khiêm hiểu rồi, vì
sao cha nhất định buộc
mình phải du học, bởi vì
mới mười chín tuổi anh
đã yêu. Đứa con trai
duy nhất của ông cũng
phải là một con người
xuất chúng như ông.
Tháng nào Khiêm học
kém tụt hạng là ông
không vui. Trái tim Tử
Khiêm buồn vời vợi. Nếu
như Đan Châu biết
Khiêm phải đi du học
năm năm, cô bé sẽ khóc
cho mà xem ...
– Ngồi đi em!
Tử Khiêm kéo tay Đan
Châu cho cô ngồi xuống
chiếc ghế cạnh mình.
– Uống nước trái cây
nghen?
Đan Châu cười nheo
mắt:
– Em ăn kem.
Cô nhìn ly cà phê đá của
Tử Khiêm:
– Bộ anh đến đây đợi
em lâu lắm rồi hả?
– Ừ.
Tử Khiêm gọi phục vụ
làm ly kem, xong anh
mỉm cười, nụ cười
không tươi mấy:
– Hôm nay em mặc áo
màu này đẹp thật. Anh
thích màu này.
– Vậy hả! Sau này em
sẽ mặc hoài cho anh
ngắm nghen?
“Sau này” ... Tim Tử
Khiêm lại nhói lên. Còn
sau này hay sao, khi
anh sắp xa cô đến năm
năm, sẽ nhớ đến chết
mất thôi.
Vẻ buồn buồn của người
yêu khiến Đan Châu chú
ý. Tử Khiêm có vẻ trầm
lặng quá. Mọi khi Khiêm
đâu có uống cà phê đá,
anh thường uống nước
trái cây. Cô đặt bàn tay
mình lên tay Tử Khiêm:
– Bộ ở nhà anh có
chuyện gì hả?
– Đâu có ... à, mà có đó!
Ba anh buộc anh đi Nga
học năm năm, thủ tục đi
du học đã hoàn tất hết
rồi.
Đan Châu sững sờ nhìn
Tử Khiêm:
– Chừng nào Khiêm đi?
– Tuần sau.
Nước mắt Đan Châu ứa
ra, cô cúi gằm mặt,
buồn thiu:
– Tuần sau Khiêm đi,
nhanh như vậy sao?
– Anh ... không dám nói
sợ em buồn.
– Sợ em buồn, bây giờ
em biết rồi cũng buồn
vậy. Nhưng mà không
sao, Khiêm đi học mà,
năm năm sẽ qua rất
nhanh phải không, khi ấy
em cũng tốt nghiệp đại
học.
Tử Khiêm nắm bàn tay
người yêu siết nhẹ:
– Em sẽ đợi anh chớ,
Đan Châu? Hứa với anh
đi!
– Em hứa thì cũng
được, vì năm năm nữa
em mới hai mươi ba.
Nhưng còn Khiêm,
Khiêm có chung thủy với
em không?
– Anh thề có!
Đan Châu bưng ly kem
lên, cô múc nhanh từng
muỗng kem cho vào
miệng.
Tử Khiêm giằng tay cô
lại:
– Bị sặc bây giờ!
Nhả hết kem trong
miệng ra, Đan Châu nhìn
Tử Khiêm, nước mắt cô
chảy dài:
– Khiêm đi rồi, em sẽ
nhớ Khiêm đến chết
mất.
Tử Khiêm xúc động lau
nước mắt cho người
yêu:
– Anh cũng sẽ nhớ em,
như em đã nhớ anh
vậy.
– Vậy hôm Khiêm đi, tụi
mình làm một bữa tiệc
đi, chỉ có hai đứa mình
thôi nha Khiêm.
– Ừ. Em muốn gì anh
cũng bằng lòng hết.
– Thiệt không?
– Thiệt!
Đan Châu cung nắm tay
đấm nhẹ vào ngực Tử
Khiêm:
– Vậy Khiêm đi, bở trái
tim của Khiêm ở nhà
cho em đi.
– Được.
Cả hai cùng nhìn nhau
cười và hiểu rằng thời
gian còn bên nhau quá
ngắn.
Tráiđất vẫn quay và
thời gian vẫn cứ trôi.
Biển buổi chiều đẹp quá.
Tử Khiêm cùng nhóm
bạn kéo nhau ra thành
phố biển. Họ đi tắm biển
từ trưa, không ai muốn
đi lên cả, cứ trầm mình
dưới dòng nước mát.
Lưu Khải tát mạnh
nước về phía Tử Khiêm
và Đan Châu:
– Nè, Tử Khiêm! Cậu đi
năm năm, ở nhà tớ sẽ
chinh phục Đan Châu của
cậu đấy!
Tử Khiêm vờ cung nắm
tay lên:
– Cấm! Stop! Tớ sẽ đặt
tấm bảng “Stop- Nguy
hiểm, cấm lại gần”
trước mặt Đan Châu.
Đan Châu! Em nhớ giữ
tấm bảng này cho kỹ
nghen!
Đan Châu lườm người
yêu, cô hụp xuống và
nắm chân Tử Khiêm lôi
đi ra xa. Lưu Khải mím
môi nhìn theo. Bây giờ
Đan Châu quyến luyến
Tử Khiêm ra mặt,
không che giấu tình cảm
của cô nữa.
Được! Tử Khiêm đi, em
sẽ khóc và anh lau nước
mắt giùm cho em.
Không tắm nữa, Lưu
Khải lên trên bãi ngồi và
gọi ly nước uống. Đông
Ngân bước theo Lưu
Khải, cô chọc Lưu Khải:
– Lưu Khải, đau tim quá
hả?
Lưu Khải nhún vai, vờ
ngạc nhiên:
– Có gì mà đau tim. Hai
hôm nữa Tử Khiêm
cũng đi rồi. Gia đình
Khiêm cho Khiêm đi học
ở Nga vì hắn yêu sớm
quá.
Đông Ngân cười chúm
chím:
– Yêu cho đời đẹp thêm
thôi. Với tụi mình, tình
yêu chưa đủ chín để
chờ nhau, rồi Tử Khiêm
sẽ quên Đan Châu. Còn
Đan Châu nó xinh quá,
làm sao có thể đợi Tử
Khiêm những năm năm.
Ngoài biển, Đan Châu và
Tử Khiêm bơi ra xa, họ
tách đám bạn bè ra
riêng và leo lên gộp đá
ngồi. Đan Châu thích thú
nhìn đàn chim biển bay
là đà giữa vùng trời
xanh ngát.
– Đẹp quá Khiêm ơi!
Tử Khiêm kéo tay Đan
Châu ngồi xuống với
mình:
– Ngày mai anh và em
sẽ xa nhau rồi, Châu ạ,
khi chúng ta rời thành
phố biển này và đi về
nhà.
Đan Châu xụ mặt:
– Đang vui, Khiêm nhắc
đến chuyện đi Nga của
Khiêm chi vậy, làm chi
người ta buồn ...
Tử Khiêm chớp mắt
buồn buồn:
– Anh đâu có muốn làm
cho em đau lòng, nhưng
sự thật như vậy mà.
Anh muốn nghe lời em
nói “em sẽ đợi anh”.
– Lo là lo phần Khiêm
kìa!
– Anh hứa yêu em suốt
đời.
Khiêm quàng tay ôm
qua vai Đan Châu, cô
rùng mình một cái. Yêu
nhau nhưng chưa bao
giờ cả hai thân mật với
nhau như thế này. Cô và
Khiêm cùng mặc áo
tắm, người lúc này giữ
kẽ gì nữa, ngày mai
Khiêm đi rồi, cô sẽ
không tiễn Khiêm đâu,
nước mắt sẽ rơi mờ
mịt mà thôi ...
– Đan Châu!
Tay Tử Khiêm nâng
gương mặt Đan Châu
lên, anh nhìn vào đôi
mắt màu xanh như
mây trời của cô, xúc
động:
– Anh sẽ mãi yêu em ...
Anh hôn lên mắt cô, nụ
hôn vụng dại như lần
đầu tiên anh tỏ tình và
nói rằng anh yêu cô. Đan
Châu khép mắt đón
nhận, đôi môi hé mở khi
môi Tử Khiêm chạm vào
môi cô. Nụ hôn ngọt
ngào, vùng ngực thanh
tân dậy thì áp nhẹ vào
ngực Tử Khiêm, cả hai
nghe rõ tiếng nhịp đập
tim của nhau.
Nụ hôn dài và mạnh dần
lên, tay Tử Khiêm run
rẩy khi đi vào khám
phá ...
màbóng chiều chập
choàng đồng lõa với
cám dỗ cho đôi kẻ yêu
nhau đi vào khám phá
thế giới tuyệt mỹ của
tình yêu.
“ Về tâm hồn, tình yêu
là một khát vọng ngự
trị, về trí não là sự
thông cảm, và về thể
xác là một thèm khát
âm ỉ, làm sao có được
người mình yêu”.
Cả hai về đến phòng trọ
thì bị cả nhóm bao vây.
Đông Ngân vờ nắm áo
Tử Khiêm:
– Nói mau! Hai người đi
trốn ở đâu để yêu
nhau?
Tử Khiêm đỏ mặt, hất
tay Đông Ngân ra:
– Đừng có đùa quá
đáng nghen Đông Ngân!
Người ta ngồi ngoài
quán uống nước chớ đi
đâu.
Đôi mắt Tử Khiêm khẽ
liếc Đan Châu, cô đang
lùi lại phía sau. Trong lúc
Lưu Khải cũng ngầm
quan sát Đan Châu. Họ
biến mất từ lúc năm giờ
chiều, cho đến tám giờ
đêm mới chịu về phòng
trọ. Đi sáu người, mà
cuối cùng có hai người
tách đi riêng ...
Thái Sơn chen vào:
– Tụi mày phải thông
cảm cho hai đứa nó
chứ, tối mai Tử Khiêm
lên máy bay rồi. Thông
cảm tí đi!
Lưu Khải bá vai Tử
Khiêm:
– Mày là người chủ
xướng và bao tụi tao ra
đây chơi, mày có quyền
mà phải không? Ưu tiên
cho mày xé rào đi chơi.
Tử Khiêm bật cười:
– Tụi mày đi ăn chưa?
– Ăn rồi! Đợi mày để
bọn tao đói hả?
– Vậy đi hát karaoké
một bữa đi, tối nay
không say không về.
– Hoan hô Tử Khiêm
chịu chơi!
Cả bọn kéo nhau đi,
nhưng Đan Châu lắc
đầu:
– Thôi, Đan Châu ở nhà,
nhức đầu quá.
Đông Ngân nhăn nhó:
– Mày làm mất vui vậy
Châu?
Tử Khiêm lo lắng:
– Hay anh đi mua thuốc
cho em uống, cố gắng
vui một bữa đi Châu.
Đan Châu miễn cưỡng
gật đầu. Cô đang trong
trạng thái nửa hạnh
phúc nửa đau khổ. Hạnh
phúc vì có tình yêu của
Tử Khiêm, đau khổ vì
ngày mai phải xa anh.
Buổi chiều nay trên bãi
biển mênh mông, cô đã
trao đời mình cho Tử
Khiêm. Năm năm đi học,
ai biết được ngày mai
sẽ ra sao.
Cô không biết mình có
nên ân hận khi cho
Khiêm tất cả.
Hiểu được tâm trạng
của cô, Tử Khiêm đi
chậm phía sau.
– Em đã là vợ của anh
rồi, em phải đợi anh đó.
Đan Châu ngượng ngập.
Tiếng “vợ” nghe xa lạ
quá nhưng cũng thật
đáng yêu. Vợ của Tử
Khiêm.
Vào đến phòng karaoké,
Đông Ngân giành micro
hát trước, cô hát to lên,
giọng âm vang như ... bò
rống. Thái Sơn nhăn
nhó:
– Cá ngoài biển mà nghe
bà hát rống lên như vậy
chắc chạy trốn hết trơn
luôn.
Đông Ngân nguýt Thái
Sơn:
– Ông hát hay quá há,
giỏi hát đi!
– Tôi hát không hay
hơn ai, nhưng nhất định
phải hay hơn bà.
– Phải rồi, tôi hát cá
chạy trốn, còn ông hát
hay quá nên cá từ biển
chạy vào sông, nằm
phơi mình chết trắng
luôn.
Tử Khiêm chen vào can:
– Thôi đi, lạy ông lạy bà,
hai người sao cứ luôn
cãi nhau vậy hả?
– Tại ông ấy cứ hay
chọc bị thóc, bố ai mà
chịu cho nổi.
– Như vậy sau này tui
với bà nên cưới nhau đi,
Đông Ngân.
– Đặng tui với ông hết
“uýnh” võ mồm đến
“uýnh” võ miệng hả?
– Đúng đúng! Người ta
nói “thương nhau lắm
cắn nhau đau”. Sở dĩ bà
cãi với tui hoài, cãi hăng,
cãi táo tợn là vì ba
thương tui.
– Oái!
Đông Ngân la lên như
nhà cháy, cô cầm cái
micro rượt Thái Sơn
chạy khắp phòng để
đánh.
Tường Vi hét lên:
– “Nữ kê tác quái, gà
mái đá gà cồ”!
Đông Ngân quay lại
trừng mắt:
– Mày không bênh tao,
còn nói xấu tao nữa!
– Tao cũng là con gà
mái vậy, phải không Đan
Châu?
Đan Châu mỉm cười gật
đầu, nhưng lòng cô
ngậm ngùi vì biết sẽ
không có lần thứ hai họp
mặt vui vẻ như thế này.
Tiếng hát của Lưu Khải
trầm ấm đưa mọi
người về vùng kỷ niệm,
của thời đầu niên học,
khi họ mới quen nhau,
buồn chi lạ ....
Mùa hoa phượng này
mùa hoa cuối cùng.
Những trang sách
thơm, những bình mực
tím.
Những con đường tà áo
trắng bay.
Trong mắt cô học trò,
mây chưa biết buồn biết
nhớ ...
Cuối cùng đêm về, cả
sáu người cũng chia
thành hai nhóm, chỉ có
Đan Châu và Tử Khiêm
thành một nhóm. Ngày
mai Tử Khiêm sẽ đi xa,
sẽ còn lại Đan Châu với
nỗi buồn và sự mong
đợi.
– Anh sẽ thường xuyên
gửi thư về cho em.
Nụ hôn của Tử Khiêm
rơi âm thầm trên tóc
Đan Châu, giọng anh
nghẹn lại:
– Anh sẽ nhớ mãi
những gì em đã cho
anh. Hãy đợi ngày anh
trở về.
Đan Châu ngước lên
nhìn người yêu như
muốn thu hết hình ảnh
người yêu vào trái tim
mình:
– Em sẽ rất nhớ anh,
Khiêm ơi!
Chỉ còn nụ hôn đầy
nước mắt thay cho lời
nói tình yêu.
– Hù!
Bàn tay phát mạnh lên
vai Lưu Khải, làm anh
giật mình. Tường Vi
cười khúc khích:
– Tường Vi làm Khải
giật mình hả?
Lưu Khải sầm mặt:
– Tường Vi mà còn đùa
kiểu đó, có ngày đau
tim mà chết luôn quá.
Tường Vi tinh nghịch
đặt tay lên ngực Lưu
Khải:
– Khải chẳng đang đau
tim là gì! Đau lắm hả?
Người ta có cặp có đôi,
ai thèm Khải.
Bị chạm vào nỗi đau,
Khải cáu kỉnh hất tay
Tường Vi ra:
– Đau tim hay không là
chuyện của Khải, ai
mượn Tường Vi chõ
mỏ vào vậy?
Hai tiếng “chõ mỏ”,
Tường Vi tự ái đến
nóng mặt. Cô bặm môi:
– Khải đúng là ngu,
thương người ta trong
lúc biết người ta không
thương mình, Khải đâu
có tệ hơn Tử Khiêm.
Còn ... Tường Vi đâu có
tệ hơn Đan Châu đâu
nào. Khải thử ngắm
Tường Vi coi!
Khải châm biếm:
– Trời đang tối mà bảo
ngắm! Cũng chẳng cần,
Tường Vi chỉ hơn con
chim cú mèo một chút
thôi.
– Khải!
Tường Vi giận dữ đá
mạnh vào chân Khải.
Không đề phòng, Khải bị
sụm giò té quỵ xuống
cát, không đau nhưng
làm anh tức giận:
– Con gái con đứa gì mà
con gái dịu dàng, lúc nào
cũng cứ như là con trâu
rừng!
– Khải dám nói Tường
Vi như vậy đó hả? Vi
giống con trâu rừng, còn
Khải giống cái gì?
– Giống cái gì cũng
được, miễn không giống
con trâu rừng là được.
– Khải đáng ghét lắm!
Tường Vi giận dỗi hốt
một nắm cát dưới
chân, ném bừa vào Khải.
Khải ôm mặt thét lên:
– Vi! .... Trời đất! Không
thấy đường gì hết nè.
Tường Vi toan quay
đầu chạy, song nhìn
thấy Khải bưng mặt, cô
không dám chạy, mà
đứng lại, sau đó quỳ
sụp xuống bên Khải,
nắm hai tay Khải kéo ra:
– Khải có sao không?
– Sao là sao?
Bất thình lình, Khải vùng
lên đè nghiến Tường Vi
xuống:
– Con gái gì mà dữ quá
vậy? Nếu bây giờ tôi lấy
cát ném vào mặt Vi, Vi
có chịu không?
– Chịu. Trả đũa đi!
Lưu Khải buông mạnh
Tường Vi ra:
– Nói như vậy cũng nói!
Tui đâu có hèn hạ trả
thù, nhất là trả thù con
gái.
Tường Vi phì cười. Tuy
nhiên, cô vẫn nằm yên
trên cát chứ không ngồi
dậy:
– Bởi vậy, người ta
thương Khải ở chỗ đó
đó.
Lưu Khải cau mày:
– Bà nói cái gì?
– Tường Vi nói ...
Tường Vi thích Khải,
yêu Khải.
Cô táo bạo kéo Khải té
ngã trên người mình, rồi
vòng tay ôm cổ Lưu
Khải, gắn môi mình vào
môi Khải.
Lưu Khải ú ớ cố vùng ra:
– Điên rồi hả?
– Khải đã bao giờ hôn
Đan Châu chưa?
– Hỏi bậy bạ.
– Vậy thì chưa thể nói
là Khải yêu Đan Châu.
Khải hậm hực:
– Yêu là phải hôn như
vậy sao? Tầm ruồng! Bà
học ở đâu cái kiểu yêu
đó?
– Trên phim ảnh, sách
báo.
– Hứ! Đó là tình yêu dơ
bẩn.
– Vậy phải nói yêu bằng
tâm hồn là chép mấy bài
thơ yêu lãng mạn là đủ.
– Ừ.
– Chẳng ai ngốc như
Khải.
Tường Vi đứng lên, cô
phủi cát trên người:
– Tui về nhà trọ đó!
– Ừ.
– Ông không về?
– Không!
– Vậy tôi về nhà trọ với
ai đây? Đan Châu với
Tử Khiêm biến mất,
Đông Ngân với Thái Sơn
cũng vậy. Về đó sợ ma
lắm.
Khải mỉa mai:
– Tường Vi mà cũng sợ
ma nữa sao?
– Sao không! Đi về với
Tường Vi đi Khải!
Lưu Khải miễn cưỡng
đứng lên đi cùng với
Tường Vi. Cô nàng như
sợ ma cứ ôm chặt cánh
tay Lưu Khải.
Khải buồn rười rượi, tê
tái cả tâm hồn. Giờ này
Đan Châu và Tử Khiêm
bên nhau, họ rủ rỉ lời từ
biệt cuối cùng để ngày
mai Tử Khiêm đi xa,
năm năm nữa mới trở
về. Cuộc chia tay nào
cũng đầy nỗi buồn và
nước mắt.
– Khải này! Khải muốn
Đan Châu và Tử Khiêm
bỏ nhau không?
Lưu Khải lắc đầu:
– Thôi đi, ác lắm! Tử
Khiêm đi, Đan Châu đã
buồn lắm rồi.
Tường Vi bĩu môi:
– Khải đáng ghét thật,
làm quân tử tàu. Người
ta nói quân tử là ngu,
tiểu nhân mới là khôn.
– Vậy người khôn
nhường cho Tường Vi
đó.
– Khải nói Tử Khiêm có
chung thủy với Đan
Châu không?
– Không biết!
– Còn lâu! Tử Khiêm sẽ
bỏ Đan Châu. Cha mẹ
Tử Khiêm muốn tách
Đan Châu với Tử Khiêm
nên cho Tử Khiêm đi du
học.
– Nếu Tử Khiêm yêu
Đan Châu thật lòng, họ
sẽ đợi nhau.
Tường Vi nghệch mặt
ra nhìn Lưu Khải. Cô
không hiểu nổi sao Khải
hiền lành và quân tử
đến thế. Còn cô, nếu
thích ai, cô sẽ đeo theo
cho bằng được.
Tường Vi chỉ thấy thích
thú Lưu Khải, người anh
“cù lần” quá khiến cô
thấy thất vọng. Tình
yêu là gì? Tường Vi
muốn khám phá vào thế
giới kỳ diệu ấy.
Ngồi dưới tàn cây trứng
cá, Đan Châu say mê
đọc thư Tử Khiêm. Cô
đọc có đến cả chục lần
và gần như muốn thuộc
làu mà vẫn cứ thích mở
thư của Tử Khiêm ra
đọc. Tử Khiêm đã sang
đến Matxcơva và vào
khóa học được một
tuần. Còn Đan Châu, cô
đã thi trượt vào đại
học. Buổi chiều thi môn
văn là môn sở trường
của cô, thế mà cô không
sao ngồi nổi, đầu cứ ong
ong choáng váng và bây
giờ là nỗi buồn. Dượng
của cô đang xem việc cô
trượt vào đại học để
mắng nhiếc cô.
– Cũng cùng học, sao
người ta đậu mà con
trượt? Suốt ngày chỉ
biết yêu thôi.
Tốt nhất mày ở nhà,
chờ tao xem đám nào
đó, tao gả chồng cho
mày.
Mắt Đan Châu đỏ hoe,
cô nhìn mẹ cầu cứu:
– Mẹ! Đâu phải con
muốn rớt. Con thiếu có
hai điểm thôi. Nếu như
hôm đó con không bệnh,
con sẽ làm bài được.
Bây giờ thì từ Thái Sơn,
Đông Ngân, Tường Vi
và cả Lưu Khải nữa, ai
cũng chộn rộn cho năm
học mới, chỉ có Đan
Châu buồn hiu ngồi đây,
lấy việc đọc thư Tử
Khiêm làm niềm vui.
Chiếc xe của Lưu Khải
thật êm chạy vào sân
nhà Đan Châu, cô giật
mình giấu vội phong thư
của Tử Khiêm vào túi
áo, nhưng cũng không
giấu được đôi mắt nhạy
bén của Lưu Khải.
– Thư của Tử Khiêm
phải không?
Đan Châu cười gượng:
– Ừ. Khải đến thăm Đan
Châu?
– Rớt đại học rồi định ở
nhà làm gì đây Châu?
– Chắc là đi học một
nghề, rồi đi làm. Châu
định đi học may rồi xin
vào công ty may nào
đó.
Khải nhăn mặt:
– Khải nghe nói đi may
cực lắm. Sáng bảy giờ
ba mươi vào ca, trưa
nghỉ có bốn mươi lăm
phút, ngày nào cũng
tăng ca đến chín mười
giờ đêm, thậm chí còn
đi làm cả ngày chủ nhật.
Hay là ôn thi đi, sang
năm thi tiếp!
Đan Châu lắc đầu:
– Thôi! Nhà của Châu
đâu có khá giả mà ở
không cả năm trời.
Dượng đang khó chịu vì
chuyện cả nhóm ai cũng
đậu, chỉ có một mình
Châu thi rớt.
– Tai Châu bệnh, chứ
Châu học đâu có tệ.
– Số phận con rệp, thôi
thì đi làm công nhân
vậy.
Đan Châu cười gượng
đùa:
– Khải là oách nhất, đậu
vào kinh tế.
– Có gì oách đâu! Không
có Châu đi học cùng
cũng thấy buồn. Tử
Khiêm biết chuyện Châu
trượt đại học chưa?
– Chưa đâu, mà nói làm
gì, Tử Khiêm có giúp gì
được đâu, chỉ thêm
buồn.
Đan Châu ngồi xích qua
trên ghế xích đu cho
Lưu Khải ngồi với mình.
Khải bồi hồi:
– Xem vẻ Đan Châu
không khỏe?
– Ừ. Hồi này cứ ớn ớn
trong người, bệnh hoài.
– Sao không đi bác sĩ
cho mau hết bệnh.
– Thôi đi, Khải không
biết là Châu chúa sợ
chích thuốc và uống
thuốc.
– Có bệnh phải uống
thuốc chớ.
Khải thân mật đưa tay
sờ lên trán Đan Châu:
– Châu còn sốt nè!
Đừng để bệnh hoài
không tốt đâu. Hay sẵn
có xe, Khải đưa Châu đi
khám bác sĩ.
– Thôi, Châu nói không
sao mà.
Vừa lúc dượng của Đan
Châu về tới, nên Khải
đứng lên:
– Hôm nào Khải sẽ ghé
lại.
– Ờ, Khải về đi!
Khải buồn buồn leo lên
xe nổ máy chạy đi. Buồn
thay, mình yêu người
ta, kiếm cớ ghé thăm
mà người ta thì chỉ
hướng trái tim về một
người khác.
Người ta khổ vì thương
không phải cách.
Yêu sai duyên và mến
chẳng nhằm người ...
Đan Châu bước vào
nhà, dượng Nguyên
quay lại khó chịu:
– Lúc nào cũng có bạn
đến nhà, hèn nào mà
không thi trượt đại học
sao được.
Từ nay cấm cửa bạn
với bè, rõ chưa?
Đan Châu cúi đầu:
– Dạ.
Dì Hai đi ra:
– Nó thi trượt, anh cũng
phải để cho nó có bạn bè
cho khuây khỏa chứ.
– Bạn bè cái gì, rồi yêu
đương vớ vẩn! Tôi
quyết định gả chồng cho
nó.
Đan Châu sửng sốt:
– Dượng! Con mới
mười tám mà lấy chồng
gì dượng?
– Mười tám lấy chồng
được rồi. Bọn con gái
xóm trên lấy chồng Đài
Loan, chồng Hàn Quốc
rần rần, cha mẹ người
ta xây nhà lầu, mua xe
Spacy chạy ì xèo, còn
mày suốt ngày chỉ lo
mơ mộng, quen với
mấy cái đứa vớ vẩn.
Đan Châu nghẹn ngào:
– Là bạn của con chứ có
ai vớ vẩn đâu.
Dượng Nguyên trừng
mắt:
– Tao nói còn cãi nữa
hả. Tao đập cho một cái
lọi giò bây giờ!
Dì Hai vội đẩy vai Đan
Châu vào trong:
– Còn ở đó trả lời với
dượng mày nữa, vào
trong coi nấu cơm đi!
Dì xởi lởi đỡ cái áo
dượng Nguyên vừa đưa
cho:
– Ông định kiếm chồng
Đài Loan cho con Châu
hả?
– Ừ. Thấy người ta
không, phát mê luôn. Mà
nào con cái của họ có
đẹp đẽ gì đâu, không
bằng một nửa con Châu.
Sáng nay tôi vừa nói
chuyện với bà Hằng, bả
nói con Châu mà đi thi là
tụi Đài Loan chấm và
chọn nó ngay. Tiền cưới
dằn liền ngay lúc đó. Bà
có tới một trăm triệu
lận. Bà tích góp cả đời
bà cũng chưa có được
số tiền đó đâu.
Dì Hai thở dài:
– Tôi sợ con bé không
chịu.
Dượng Nguyên trợn
mắt:
– Bà là mẹ hay con Châu
là mẹ vậy? Ai nuôi nó
khôn lớn, phải biết trả
công ơn sinh thành
dưỡng dục chứ. Tôi tuy
không phải là cha của nó
nhưng mà tôi đã nuôi nó
lúc nó mới lên năm.
Không nghe lời tôi, tôi
đập chết luôn chớ ở đó
mà cãi.
Đan Châu cắn mạnh
môi. Sao cô muốn khóc
quá thể. Mẹ sẽ không
giúp gì được cho cô đâu.
Xưa nay, bà quen bị
dượng bắt nạt. Cô đã là
của Tử Khiêm, làm sao
có thể là của ai được
nữa. Lòng Đan Châu rối
rắm bời bời ...
CHƯƠNG[1][2][3][4][5][6][7][8][9][10]