Sao Không Chờ Đợi
Nhau
Chương 4
[ « Trang trước ] [
Trang sau » ]
Bà Phú múc một muỗng
canh vào chén và nhấm
nháp:
– Đứa nào nấu canh
vậy?
Đan Châu sợ hãi:
– Dạ con. Sao hả nội?
– Ngon lắm! Lâu rồi, nội
mới được ăn một món
canh chua ngon như thế
này.
Đan Châu thở phào nhẹ
nhõm:
– Vậy mà nội làm con
sợ muốn chết, tưởng
con nấu canh chua quá,
nội ăn không được.
– Rất vừa ăn. Nội thích
ăn món canh chua con
nấu.
Bà Hoàng vẻ không vui:
– Có ngon gì hơn chị Ba
nấu đâu mẹ. Con lại ghét
nhất là món canh chua,
thứ canh gì mà chua
chua ngọt ngọt đến là
khó ăn.
– Tại con không thích ăn
canh chua nấu cá lóc
chứ mẹ với thằng
Hoàng rất thích. Hồi nhỏ,
mỗi lần ngồi vào bàn ăn
có canh chua cá lóc,
thơm, bạc hà, cà chua là
nó ăn đến bốn chén
cơm, no căn cả bụng.
Lưu Khải vui vẻ góp
chuyện:
– Con giống ba đó nội.
Rất thích ăn canh chua.
Bà Hoàng đưa mắt
lườm con trai. Hình như
tất cả về một phe, chỉ
có bà là riêng lẻ khiến
cho bà càng thấy ghét
Đan Châu nhiều hơn.
Bà Phú nhẹ nhàng
khuyên:
– Đan Châu nó còn trẻ
người non dạ, có cái gì
không phải con cứ dạy
nó.
Người ta nói con rể là
khách, nhưng con dâu
mới là con ruột. Như mẹ
con mình vậy, sống
chung với nhau hai
mươi năm nay rồi còn
gì, mẹ luôn xem con
như đứa con mẹ sinh ra.
Bà Hoàng muốn quát
lên, rằng bà ghét sự
chung sống này. Chính vì
vậy mà Lưu Khải mới
cưới Đan Châu. Bà quan
niệm đàn ông phải có sự
nghiệp, vậy mà chưa gì
hết, Khải đã cưới vợ khi
chưa kịp vượt qua cái
tuổi hai mươi. Bà có
một mình Lưu Khải và
xem con mình là chỗ
dựa duy nhất, tiếc là nó
đã yêu đương quan hệ
quá sớm, một điều làm
cho bà không hài lòng
chút nào. Người bà chọn
là Tường Vi, người tất
cả đi ngược lại ý của bà.
Trong khi mẹ chồng của
bà thì thích Đan Châu
lắm. Con bé biết nịnh,
đọc sách, nhổ tóc sâu
và nói chuyện cho mẹ
chồng của bà nghe.
Thỉnh thoảng, những
tiếng cười giòn cứ vẳng
ra làm cho bà càng điên
tiết hơn.
Đang ăn, Đan Châu vụt
buông đũa, nhăn mặt
lại, lập tức Lưu Khải chú
ý ngay:
– Đan Châu! Em làm sao
vậy?
– Em nghe hơi đau bụng.
Bà Phú vội hỏi:
– Bao lâu rồi, Đan Châu?
– Dạ, từ chiều hôm qua
đến giờ.
– Sao đến bây giờ con
mới chịu nói. Con so, có
biến chuyển gì phải đi
bệnh viện ngay chớ con.
– Chắc là không sao đâu
nội.
– Còn nói nữa! Ăn cơm
xong, Khải chở vợ con đi
khám xem sao nghe!
– Dạ.
Nhưng Đan Châu vừa
đứng lên, cô thảng thốt
vì một tiếng vỡ nhỏ
dưới người cô và dòng
nước màu hồng chảy
tràn dưới chân. Bà Phú
kêu lên:
– Nó vỡ bọc ối rồi đó.
Mau đưa đi bệnh viện đi!
Khải lính quýnh đỡ
người Đan Châu:
– Có đau lắm không
em?
– Mau đi lấy giỏ quần áo
cho vợ con đi!
Khải chạy đi chạy lại lăng
xăng, nhìn Đan Châu
oằn oại đau mà anh có
cảm giác như chính
mình đau vậy.
Rồi tiếng khóc của đứa
bé từ trong phòng sinh
vang ra. Khải mừng rỡ
lao lại. Đan Châu đã sinh.
Cô mụ đơ đẩy cửa
phòng sinh, vui vẻ:
– Con trai, nặng ba ký lô
rưỡi. Mau lấy khăn, áo
và tả cho em bé.
Bà Phú sung sướng. Còn
bà Hoàng có vẻ bớt
ghét Đan Châu, bởi dù
sao bà cũng vừa lên
chức bà nội.
Hôm nay ngày đầy
tháng của bé Bòn Bon-
cái tên do chính Lưu
Khải đặt.
Khó nói, Bảo cứ vui cười
như là tết đến.
– Bà đã lên chức cố rồi
đó Khải. Bây giờ bà mãn
nguyện lắm rồi.
Còn Khải, niềm vui lẫn
trong nỗi buồn. Đứa bé
giống Tử Khiêm, có
nghĩa là trong trái tim
Đan Châu vẫn còn đó
hình bóng Tử Khiêm,
làm sao họ có thể quên
cho được. Tình yêu đẹp
nhất là khi đẫm lệ.
– Mở cửa! Mở cửa Khải
ơi!
Tường Vi vờ tinh
nghịch hét ngày gọi Khải.
Khải vội vàng chạy ra,
mặt anh tươi lên khi
nhìn thấy ba người:
Tường Vi, Đông Ngân
và Thái Sơn. Cả ba,
người nào cũng mang
bọc quà to đùng.
Khải kêu lên:
– Mang cái gì mà nhiều
thế?
Tường Vi vờ trợn mắt:
– Qùa cho Bòn Bon,
không phải cho Khải đâu.
Khải phì cười:
– Thì Khải biết. Ba người
đến dự đám đầy tháng
của Bòn Bon nhà mình là
quý rồi, còn bày đặt quà
cáp rườm rà quá.
– Anh Khải! Mau bảo
Đan Châu bế bé Bòn Bon
ra coi. Tường Vi có mua
cho bé Bòn Bon chiếc
kiềng chân này đẹp lắm
nè!
– Từ từ, ngồi đi đã!
Uống nước nghỉ mệt,
làm gì mà gấp dữ vậy,
Tường Vi.
– Đan Châu nằm trên
lầu phải không, để
Tường Vi lên đó nghen.
Đi, Đông Ngân!
Không kịp cho Đông
Ngân có phản ứng,
Tường Vi kéo cô đi.
Thái Sơn nhìn theo lắc
đầu:
– Cả ngày hôm qua, hai
cô nàng cứ đi tới đi lui
để chọn quà cho con của
cậu đó, làm tớ mệt với
họ luôn. Sao, hai mẹ con
Đan Châu khỏe chứ?
– Khỏe.
Mặt Lưu Khải rạng rỡ
lên:
– Bà nội mình yêu thằng
bé lắm. Ai làm cái gì cho
nó giật mình, hay nói
lớn tiếng là bà la ngay.
– Vậy là mừng cho cậu.
Thái Sơn không dám nói
việc Tử Khiêm nghỉ hè
ngày hôm qua và bay về
nước. Buổi tối, Tử
Khiêm đã đi tìm Thái
Sơn.
– Cậu hãy thành thật
nói đi. Tại sao Đan Châu
phải gấp rút đám cưới
với Lưu Khải? Mình đi
chưa được bốn tháng
kia mà. Tường Vi còn
nói bác Hoàng gái ghét
Đan Châu ra mặt, mắng
Đan Châu là hư hỏng
không vị nể trước mặt
cô ấy.
Thái Sơn cố tránh né:
– Có thể họ có tình cảm
với nhau từ khi cậu
chưa đi du học.
– Không lý nào! Cô ấy đã
trao thân cho mình,
đêm bọn mình ra Vũng
Tàu chơi. Thật ra, lúc đi
rồi, mình có ân hận. Lẽ
ra mình không nên để
tình cảm vượt qua lý
trí. Năm năm mà bắt
Đan Châu chờ đợi cũng
thiệt thòi cho cô ấy.
Mình có dặn Đông Ngân,
nếu như Đan Châu có gì
khó khăn thì đến gặp
mẹ mình, nhưng tất cả
đau đớn thật ...
Thái Sơn không biết nói
gì hết, chỉ biết ôm vai
bạn:
– Họ đã là vợ chồng, cậu
nên vì tình cảm bạn bè
của cậu và Lưu Khải mà
đừng khuấy động họ.
Lưu Khải là người tốt và
rất yêu Đan Châu.
Cả hai uống rượu cho
đến khuya mới chia tay
nhau. Tử Khiêm có vẻ
đau khổ, một sự đau
khổ đầy cam chịu.
Bây giờ, nhìn Lưu Khải
vui vẻ, Thái Sơn không
biết mình nên buồn cho
ai và vui cho ai, tất cả
đều là bạn bè, một tình
bạn vui vẻ.
– Cậu nghĩ gì vậy? Hay
lên lầu luôn nghen?
– Ừ.
Thái Sơn gật đầu bước
theo Lưu Khải. Bé Bòn
Bon được đặt nằm trên
bộ ván, bé được lót
nằm bằng tấm nệm
mỏng sang trọng.
Thằng bé đẹp quá!
Đông Ngân kêu lên:
– Đáng yêu quá! Đan
Châu ơi! Mày sinh ra nó
được mấy ký vậy?
– Ba ký lô rưỡi!
Đan Châu cười nói tiếp:
– Đau bụng dễ sợ, cứ
như xé cả da thịt mình
vậy. Anh Khải thấy mình
đau quá cứ cuống cả
người lên.
Tường Vi mím môi
ngắm đứa bé. Nó
giống ... Tử Khiêm! Cô đã
hiểu những giọt nước
mắt đau khổ của Tử
Khiêm ngày hôm qua,
sau khi anh đi uống
rượu với Thái Sơn và đi
tìm cô:
– Tại sao cô ấy phải vội
vã đi lấy chồng? Tại sao
cô ấy không chờ anh?
Cô ấy đã hứa đợi anh
kia mà. Đàn bà là một
sinh vật máu lạnh và
mau quên ...
Nếu là bình thường,
Tường Vi đã phản đối
Tử Khiêm vì đã xúc
phạm đàn bà, mà đàn
bà con gái có cả cô. Cô
không thể tưởng
tượng được Tử Khiêm
đau khổ vì Đan Châu
đến khóc như thế. Họ
đã từng là của nhau cả
tâm hồn lẫn thể xác.
Tường Vi vờ bẹo má
thằng Bòn Bon, đùa với
Đan Châu:
– Đan Châu! Mày có nhớ
Tử Khiêm không mà
sao tao thấy nó giống
Tử Khiêm hơn là giống
mày và Lưu Khải?
Đông Ngân giật nảy
người, cô bụm miệng
Tường Vi:
– Mày nói điên cái gì
vậy? Con của Lưu Khải
sao giống Tử Khiêm cho
được.
Mày nói bậy, bác Hoàng
nghe được thì sao?
Tường Vi nhún vai gạt
tay Đông Ngân ra:
– Tao nhạy miệng nói
thôi mà, mày làm gì
quát nạt rồi bụm miệng
tao lại.
Mày có nghe câu “giấy
không gói được lửa”
không?
Đông Ngân nghiến răng:
– Mày đến đây thăm vợ
chồng Đan Châu hay là
làm cho gia đình người
ta sóng gió nổi lên vậy?
Lưu Khải, Thái Sơn và
nhiều người nữa lên tới,
cho nên Đông Ngân kéo
Tường Vi ra xa:
– Mày không nói, không
ai nói mày câm đâu.
Còn Đan Châu, mặt cô
tái đi. Cô chỉ biết cụp
mắt xuống. Chưa chịu
thôi, Tường Vi bước lại
nói với Lưu Khải:
– Anh Khải có mời Tử
Khiêm ăn đầy tháng bé
Bòn Bon không? Tử
Khiêm vừa từ
Matxcơva về đấy.
Lưu Khải cau mày:
– Thái Sơn! Cậu có gặp
Tử Khiêm chưa?
Thái Sơn đáp nhỏ xíu:
– Rồi, mình gặp tối qua.
– Sao nãy giờ cậu không
nói?
– Cũng đâu có gì quan
trọng đâu.
Kiểu nói của Thái Sơn
xụi lơ, nhưng với Đan
Châu và Lưu Khải lại như
là quả bom nổ chấn
động.
Đông Ngân nghiến răng
ken két. Giá như tát
được vào mặt Tường
Vi, cô cũng không từ. Nó
muốn cái gì vậy?
Cô lôi Tường Vi ra ban
công:
– Mày nói Tử Khiêm về
nước chi vậy? Mày có ý
gì đây?
Tường Vi rụt vai ra vẻ
thản nhiên:
– Tao có ý gì đâu! Hồi
nào giờ, bọn mình sáu
đứa. Mày với Thái Sơn,
Đan Châu với Tử Khiêm
và tao với Lưu Khải, ba
cặp đẹp đôi quá phải
không? Đùng một cái,
Lưu Khải và Đan Châu
cưới nhau mới năm
tháng đã sinh con, tao
phải thắc mắc chớ.
– Liên quan gì đến mày
mà mày thắc mắc?
Chưa bao giờ Lưu Khải
nói yêu mày kia mà, cho
nên mày thôi cái trò
quậy quạng của mày đi.
Bạn bè đừng chơi xấu
nhau.
Tường Vi lạnh lùng:
– Ai tốt với tao, tao tốt
lại. Ai chơi xấu với tao,
tao xấu lại.
Đông Ngân nhìn bạn tóe
lửa, cô không thể
tưởng tượng Tường Vi
có thể là một con người
như vậy.
– Hai người làm gì ở
ngoài này vậy? Vào phụ
một chút đi chớ, đến
đây làm kiểng hay sao?
Thái Sơn kéo cả hai co
vào. Bây giờ họ chỉ bằng
mặt với nhau mà trong
lòng thầm căm giận
nhau.
Buổi tiệc đầy tháng rôm
rả vui vẻ ...
– Í! Tử Khiêm đến kìa!
Tường Vi vờ ngạc nhiên
và mừng rỡ chạy đến
đón Tử Khiêm:
– Cả bọn vừa nhắc đến
anh đó.
Tử Khiêm tiến vào bắt
tay Khải:
– Chúc mừng mày lên
chức ông bố.
Khải cười gượng:
– Cám ơn. Mày về hồi
nào vậy?
– Về hai ngày rồi. Tối
qua, Tường Vi nói tao
mới biết nên đến thăm
và chúc mừng mày với
Đan Châu.
Đan Châu ngồi thu
người lại. Sự xuất hiện
của Tử Khiêm quả thật
giống như một cơn bão,
khiến Đan Châu sợ hãi.
Cô nghe ngực mình
nằng nặng, đầu váng
vất hoa lên, tay chân
lạnh ngắt, mặt xám
ngoét.
Đông Ngân để ý thấy
ngay, cô ôm vai bạn:
– Bình tĩnh! Phải thật
bình tĩnh, Đan Châu!
Bà Phú cũng nhìn thấy,
bà kêu lên:
– Đan Châu! Con làm
sao vậy?
– Đan Châu kêu khó
thở, nội ơi!
Lưu Khải vội lao lại, anh
đẩy Đông Ngân ra và bế
Đan Châu lên:
– Anh đưa em vào
phòng.
Đan Châu lắc đầu:
– Em không sao đâu.
– Mặt em xanh lắm.
Khải bế Đan Châu vào
phòng, cánh cửa đóng
lại để cho Tử Khiêm
chết lặng nhìn theo. Đan
Châu làm sao vậy? Cô
xấu hổ khi nhìn thấy anh
ư? Làm một kẻ bội tình
chi vậy, để bây giờ xấu
hổ? Tử Khiêm vừa cay
đắng vừa giận dữ. Còn
bà Hoàng cứ nhìn Tử
Khiêm rồi nhìn vào cánh
cửa phòng đóng kín, có
bao nhiêu là câu hỏi
trong đầu bà. Bất chợt
bà đi lại bế đứa bé lên.
Đứa bé nếu mang lại
đặt bên cạnh Tử Khiêm,
nó chính là bản sao của
anh.
Bà ngoắc Tử Khiêm lại:
– Tử Khiêm! Cháu nhìn
xem cháu nội của bác
giống ai? Nó không giống
Khải chút nào cả, càng
không có một nét nào
của Đan Châu.
Bà thân mật chìa đứa
bé ra trước mặt Đông
Ngân và Tường Vi:
– Đông Ngân! Tường Vi!
Hai cháu nói xem, Bòn
Bon giống ai nào?
Đông Ngân như mắc
nghẹn không nói được
lời nào. Còn Tường Vi
thì cười khẩy:
– Bác! Vậy chứ bác nói
Bòn Bon giống ai?
– Bác hỏi cháu, cháu lại
đi hỏi bác.
Tử Khiêm đứng chết
trân. Anh đã nhận ra
đứa bé giống ai và cũng
hiểu tại sao Đan Châu
không dám nhìn mặt
mình. Tử Khiêm đã hiểu,
anh như muốn điên lên.
Tử Khiêm hấp tấp đi
như chạy xuống lầu.
– Tử Khiêm!
Thái Sơn đuổi kịp Tử
Khiêm, anh nắm vai bạn
lại bóp mạnh:
– Lẽ ra mày không nên
đến đây, để tránh khó
xử cho Đan Châu. Bây
giờ mày đã hiểu tại sao
Đan Châu không thể
chờ mày rồi chứ?
Tử Khiêm ngước lên,
mắt anh rưng rưng:
– Đứa bé ấy là giọt máu
của tao?
– Phải.
– Tại sao không ai cho
tao biết, mà tất cả đều
im lặng hết?
– Nếu như mày biết khi
Đan Châu thi trượt đại
học, dượng Nguyên đã
lấy cớ ấy buộc Đan Châu
phải đi lấy chồng Đài
Loan. Bỏ nhà trốn đi với
cái bầu, ai nuôi Đan
Châu?
– Tao đã nói có chuyện
gì xảy ra cho Đan Châu,
bảo Đông Ngân đến gặp
mẹ tao kia mà.
– Có, Đông Ngân đã làm
cái chuyện ấy. Mày về
hỏi bác đi, bác đưa cho
Đan Châu một số tiền,
bảo Đan Châu hãy đi bỏ
giọt máu đó. Bác không
bao giờ chấp nhận một
cô con dâu không đợi
lệnh của cha mẹ đã có
quan hệ vụng trộm với
mày, bác buộc Đan Châu
hứa cắt đứt mọi quan
hệ với mày. Nếu có
trách, mày hãy trách ...
ông Trời. Xem như mày
và Đan Châu có duyên
mà không có nợ.
Nước mắt Tử Khiêm
chảy dài. Anh không còn
chịu nổi sự thật nữa
nên đẩy Thái Sơn ra:
– Mày vào trong đó đi.
Nếu đêm qua mày cho
tao biết sự thật, tao đã
không có mặt ở đây.
– Tao ... sợ mày đau
lòng.
– Mày tưởng che giấu
mãi được sự thật hay
sao?
Tử Khiêm lẫn Thái Sơn
không biết Tường Vi
nép sau cây nguyệt quế
và nghe tất cả câu
chuyện của hai người.
Đôi môi mỏng của cô
mím lại cay độc.
Cô sẽ nói mọi chuyện
cho mẹ Lưu Khải biết,
Đan Châu sẽ lập tức bị
tống cổ đi ngay.
Nụ cười nham hiểm nở
trên môi Tường Vi.
– Con về đó hả Khiêm?
Bà Nam giật mình vì Tử
Khiêm đứng sừng sững
trước mặt bà, tóc rũ
xuống trán, ánh mắt ai
oán.
– Tại sao mẹ nỡ cư xử
như vậy hả mẹ? Đứa
mé Đan Châu mang thai
là con của con, nó là
cháu nội của cha mẹ kia
mà.
Bà Nam trừng mắt:
– Con còn hỏi tại sao
nữa à? Con bao nhiêu
tuổi, nó bao nhiêu tuổi,
cà hai đều còn ăn bám
vào cha mẹ cả, làm sao
mẹ chấp nhận được
một đứa con dâu hư
hỏng như vậy về nhà
này? Đừng nói là mẹ,
nếu ba con mà biết
được, ổng sẽ nổi giận,
con đừng hòng về nước.
Hãy lo an dưỡng rồi vài
ngày nữa đi sang Nga
tiếp tục học lại đi!
Tử Khiêm ôm đầu đau
khổ:
– Mẹ vì tương lai của
con, con thực sự mang
ơn. Nhưng vì con mà
Đan Châu lận đận, phải
bám víu vào người
khác, con của con là con
của người khác, thì con
nguyện cả đời này dù
con có thành tài nhưng
sẽ không bao giờ con
lấy vợ, mẹ sẽ không
bao giờ có một đứa
cháu nội nào hết. Con sẽ
đi về Nga ngay!
Tử Khiêm chạy nhanh
lên cầu thang, vào
phòng mình đóng cửa
lại. Bà Nam sững sờ
nhìn theo rồi tức giận
quát:
– Tử Khiêm, trở lại cho
mẹ bảo!
Tử Khiêm bịt hai tai,
anh ngồi bên cánh cửa,
lần đầu tiên giọt nước
mắt yếu đuối khóc cho
cuộc tình tan vỡ rơi dài.
Tất cả đã kết thúc,
những giận hờn câm
ghét Đan Châu bây giờ
nhường cho một sự
cảm thông. Đan Châu đã
quá đau khổ vì anh rồi.
Một phút yếu lòng gây
bao đau thương cho
cuộc đời người mình
yêu. Hãy tha thứ cho
anh. Nếu anh biết trước
thì có bị ép buộc đến
mấy, anh cũng sẽ nhất
định ở lại cùng em
chung sống, dù có phải
chịu cảnh nghèo khổ
cũng cam lòng.
Nhắm mắt lại, Tử
Khiêm hình dung ra đứa
con của mình. Nó xinh
xắn làm sao, một thứ
tình cảm kỳ lạ chợt
dâng lên ngút ngàn ...
Cả một hội đồng gia tộc
họp lại để phán xử Đan
Châu. Lưu Khải lo lắng.
Mọi việc đã đổ bể cả rồi.
Bà Hoàng nghiêm nghị:
– Bây giờ trước mặt bà
nội, ba mẹ, cô chú, hai
đứa hãy nói cho rõ, bé
Bòn Bon là con của ai.
Nếu không nói thật, mẹ
sẽ dùng biện pháp thử
máu đứa nhỏ.
Nào, Đan Châu, cô hãy
nói ra sự thật đi!
Đan Châu cắn mạnh
môi, cô biết mình không
thể không nói. Đan Châu
vừa định mở miệng thì
Lưu Khải đã ngăn cô lại:
– Bé Bòn Bon là con của
con. Con yêu Đan Châu,
chúng con đang sống
hạnh phúc.
– Con có biết là lúc con
đòi cưới vợ, mẹ vì bị
buộc vào tình thế đã rồi
nên cho phép con cưới
vợ, một người vợ phải
thực sự là của con, bé
Bòn Bon đúng là giọt
máu của nhà họ Lưu.
Còn nếu như không phải
vậy, mẹ cũng mặc kệ,
Đan Châu phải bế con
rời khỏi nhà này ngay
tức khắc. Mẹ không thể
nhân đạo đến mức làm
“con quà quạ nuôn con
tình yêu hú”. Đan Châu,
nói đi!
Bà Hoàng dữ dằn quá
khiến Đan Châu sợ chết
khiếp. Lưu Khải vội vàng
quỳ xuống bên chân bà
nội:
– Nội ơi! Con yêu Đan
Châu, chính vì con muốn
có Đan Châu mà ...
Bà Phú đau xót, cái đau
của người bị lừa gạt:
– Như vậy bé Bòn Bon
không phải là con của
con. Con yêu Đan Châu
đến độ nhận con người
khác làm con của mình
ư? Tử Khiêm là cha của
bé Bòn Bon, đúng không
con?
– Nội ơi! Xin nội tha thứ
cho con, để cho con và
Đan Châu chung sống,
con không thể mất Đan
Châu ...
– Không được! – Bà
Hoàng quát khẽ- con
còn đang đi học, bổn
phận của con là chuyên
tâm học hành, con
không thể có cái kiểu
yêu đương vớ vẩn như
vậy được.
Túm lấy Đan Châu, bà
Hoàng lôi cô đứng lên:
– Con của tôi quá ngốc
nghếch đi yêu thương
một đứa dơ bẩn hư
hỏng không ra gì. Nếu
như không phải cô đang
mang thai, không đời
nào tôi chịu bỏ tiền ra
cưới cái thứ hư hỏng về
đây. Lưu Khải say mê cô
nhưng mà ở nhà này
không ai mắc lừa cô. Cô
ở trong một cái gia đình
không ra gì, cho nên
cũng bẩn thỉu như họ.
Hãy đi đi!
Bà lôi Đan Châu lại cửa,
rồi hét gọi người làm:
– Lên lấy hết quần áo
của nó cùng với thằng
nhỏ mang xuống đây!
Lưu Khải hoảng sợ ôm
chân bà nội:
– Nội ơi! Nội cứu con, xin
mẹ con đừng đuổi Đan
Châu đi!
Bà Phú lắc đầu:
– Nội đã một lần can
thiệp cho con cưới Đan
Châu. Bây giờ con bảo
mặt mũi nào nội giúp
con nữa. Con hãy để
Đan Châu đi đi, cho êm
nhà lặng cửa.
Người làm mang valy và
bế bé Bòn Bon xuống
tới. Tội nghiệp thằng bé
vẫn ngủ say không biết
sóng gió phong ba đang
nổi dậy.
Bà Hoàng khinh bỉ ném
cọc tiền vào người Đan
Châu:
– Cô dơ bẩn quá, Hãy
làm ơn tránh xa con tôi
giùm đi! Cầm số tiền
này mà đi cho khuất
mắt, đừng có đeo bám
làm hại đời con tôi nữa,
hãy để cho nó học hành.
Đan Châu bế con, cô áp
mặt mình vào ngực con
thổn thức. Cuộc đời đã
dồn cô vào tận cùng rồi,
cô không thể khóc lóc
hay yếu đuối để bị gục
ngã, mà phải sống vì
con.
Cônhìn Lưu Khải đau
đớn:
– Cám ơn anh. Anh đã
vì em mà bị gia đình
trách mắng. Hãy để em
đi!
– Em đi đâu, anh sẽ
cùng đi với em.
Lưu Khải ôm choàng
Đan Châu, anh nhìn mẹ:
– Mẹ đã đuổi Đan Châu
đi, trên luật pháp, cô ấy
là vợ của con, con sẽ đi
cùng vợ con. Con xin
chịu lỗi với mẹ.
Bà Hoàng quát tướng
lên:
– Mẹ cấm con! Con mê
muội vừa vừa thôi,
người ta lừa gạt con
mà, con không thấy
sao?
– Đan Châu không lừa
gạt con! Là con tự
nguyện muốn nhận đứa
con của Đan Châu là con
của mình.
– Nếu con đi với nó, con
sẽ không có gì hết, con
sẽ làm gì để sống. Con
nuôi con còn chưa xong,
lấy gì nuôi nó. Con phải ở
lại đây và học hành cho
tốt.
Bà ra hiệu cho người
làm kéo Lưu Khải vào và
xô Đan Châu ra ngoài,
đóng cửa lại.
Khải gào lên:
– Đan Châu! Em đừng có
đi, anh sẽ đi với em.
Đan Châu một tay bế
con, một tay xách valy,
cô không biết mình đi
đâu, về đâu. Tương lai
của cô mịt mù đen tối.
– Đan Châu kìa!
Thái Sơn thắng gấp xe
lại, Tử Khiêm cũng vội
vàng nhảy xuống xe,
anh đau đớn nhìn người
yêu cũ:
– Họ đuổi em đi rồi phải
không?
Đan Châu không đáp, cúi
đầu nấc lên. Tử Khiêm
đau xót:
– Anh nghi ngờ không
sai, nên rủ Thái Sơn đến
đây. Bé Bòn Bon là con
anh, anh sẽ lo cho nó.
Bây giờ anh tìm nhà trọ
cho em ở đỡ rồi sau
hẳn tính.
Nước mắt Đan Châu
nhạt nhòa. Cô để cho
Tử Khiêm đưa mình đi.
Dường như Lưu Khải
đang đứng trên ban
công, anh gọi Đan Châu
trong tuyệt vọng:
– Đan Châu! Em đừng
đi!
*** Tử Khiêm sung
sướng ngắm nhìn đứa
con trai. Nó đẹp quá,
nửa giống anh nửa
giống Đan Châu. Anh
ngây ngất cúi xuống hôn
con. Đứa bé bị Tử
Khiêm hôn lên, cựa mình
một cái rồi ngủ tiếp.
Tử Khiêm mỉm cười
ngước lên nhìn Đan
Châu, nhưng cô ngồi thu
mình trong một góc,
không một chút nét vui
nào khi được đoàn tụ
với Tử Khiêm. Cô ngồi
nhìn ra cửa sổ, quay
lưng lại.
Tử Khiêm đi đến, anh
đặt tay lên vai Đan
Châu và kéo cô quay lại
đối diện với mình.
– Em không vui khi
chúng ta đoàn tụ sao?
Ánh mắt Đan Châu
buồn rười rượi:
– Anh biết em đã là vợ
của Lưu Khải chớ?
– Anh biết. Nó là thằng
đạo đức giả, thi ân với
em để có em. Gia đình
nó không chấp nhận với
em thì thôi, để anh lo
cho em.
– Thậtra, nếu không có
anh Khải, bé Bòn Bon sẽ
không tồn tại trên thế
gian này, chính mẹ của
anh bắt buột em phải
phá thai bỏ nó đi.
Tử Khiêm nhăn mắt:
– Tại sao lúc đó em
không điện thoại báo tin
cho anh, lại đi nhờ vả
Lưu Khải làm gì?
– Báo tin rồi anh về ngay
được sao? Đúng ra,
chúng ta không nên để
tình yêu vượt lên lý trí
và không nên có bé Bòn
Bon.
– Dù sao thì chuyện
cũng đã rồi, em không
thấy con mình đáng yêu
lắm sao.
Anh sẽ không đi du học
nữa, ở lại lo cho mẹ con
em.
Đan Châu lắc đầu:
– Như vậy là chính em
hủy hoại tương lai của
anh. Hơn nữa, anh nên
biết, em không bao giờ
có ý nghĩ trở lại với anh.
Tử Khiêm sửng sốt:
– Không trở lại với anh,
vậy chớ em muốn đi
đâu?
– Lúc bị đuổi ra khỏi nhà
Lưu Khải, em không biết
mình đi đâu ở đâu. Nếu
em một mình thì không
sao, đàng này em lại có
bé Bòn Bon, đó chính là
lý do em chấp nhận để
anh lo cho em, nhưng
không có nghĩa là em sẽ
chung sống với anh bởi
vì em đã là vợ của Khải.
Tử Khiêm xua tay:
– Anh không xem trọng
chuyện em đã từng là
vợ Khải. Anh biết em
“ngộ biến phải tùy
quyền”. Bây giờ anh đã
trở về, em và con là của
anh. Anh chỉ đòi lại
những cái gì thuộc về
mình. Anh sẽ tìm công
việc làm để nuôi em và
con.
– Gia đình anh sẽ để yên
cho anh chung sống với
em sao?
– Anh lớn rồi, anh có đủ
tự do để quyết định
cuộc đời mình.
– Còn em, lương tâm
em làm sao yên ổn. Chỉ
sợ sau này có lúc nào
đó anh sẽ hối hận khi đã
vì em bỏ đi tương lai
của mình.
– Anh sẽ không hối hận.
– Cuộc sống luôn có
những va chạm, không
ai biết được tương lai
mình. Lúc yêu anh và
tiễn anh đi, em cứ nghĩ
là sống cho tình yêu và
rồi chưa đầy một năm
mà cuộc đời của em
đầy bão tố, em không
còn nhìn đời qua lăng
kính màu hồng nữa.
– Nhưng anh biết tình
yêu giữa anh và em
không thay đổi.
Đan Châu cúi đầu đau
đớn:
– Đã thay đổi rồi. Trái
tim em có Lưu Khải và
những gì anh ấy đã làm
cho em.
Tử Khiêm lặng người:
– Có nghĩa là em không
còn yêu anh nữa?
– Phải!
– Anh không tin.
Tử Khiêm ôm Đan Châu
vào ngực mình:
– Anh biết em giận anh
và mẹ anh nên mới nói
lời này cho anh đau
đớn. Tuy nhiên anh
không tin. Chúng ta sẽ
sống với nhau hạnh
phúc. Em xem, con
chúng mình đáng yêu
biết bao.
Đan Châu đẩy Tử Khiêm
ra:
– Em không hề giận anh,
bởi vì anh không có lời.
Nếu anh ở Việt Nam và
không lo cho em mới
đáng giận. Mà thật sự
em đã là vợ của anh
Khải, cho nên sẽ không
bao giờ có chuyện em
trở lại với anh. Em
không có quyền làm cho
anh Khải đau khổ.
– Vậy còn anh, anh cũng
sẽ rất đau khổ khi
không có em. Bé Bòn
Bon là con của anh, nó là
giọt máu của anh, anh
sẽ không bao giờ để
tâm chuyện em đã
từng là vợ Khải.
– Nhưng lòng tự trọng
của em không cho phép
em có mối quan hệ nào
với anh.
– Em nhất định bỏ anh
sao, Đan Châu? Được,
anh không nói chuyện
này nữa, anh để cho em
nghỉ ngơi và suy nghĩ.
– Mở cửa! Mở cửa
Khiêm ơi!
Đông Ngân kêu toáng
lên, cô và Thái Sơn khệ
nệ mang vào nào nồi
niêu, chén dĩa và bàn
ghế.
– Gớm! Đi mua sắm cho
hai người, mệt đứt cả
hơi luôn.
Đan Châu ngạc nhiên
nhìn mớ đồ mới mua
về:
– Cậu và anh Thái Sơn
đi mua cho mình đó hả?
– Không, là ý của Tử
Khiêm đó.
Đan Châu buồn hiu:
– Cậu nghĩ là mình bị
đuổi ra khỏi nhà anh
Khải đã vội vàng chung
sống với Tử Khiêm sao?
Anh Khiêm còn phải đi
du học, làm sao mình có
quyền hủy hoại tương
lai của ảnh. Ba mẹ anh
ấy chịu cho anh ấy ở lại
hay sao? Và còn mình
nữa, mẹ của Tử Khiêm
và mẹ Lưu Khải khinh bỉ
mình hư hỏng, Khiêm
vừa đi du học, ở đây đã
vội lấy Khải, bây giờ vừa
bị mẹ Khải đuổi đã sống
với Khiêm.
Mình dơ bẩn đến như
vậy sao?
Đông Ngân ôm vai bạn:
– Mày đừng quá căng
thẳng! Có ai nghĩ mày
xấu xa đâu. Tại mẹ Lưu
Khải và mẹ Tử Khiêm họ
đều quá yêu con họ, nên
có cái ích kỷ của người
mẹ. Hãy để Tử Khiêm lo
cho mày, mày cần Tử
Khiêm mà. Huống chi
đứa con là con của mày
và Tử Khiêm.
Đan Châu buông tiếng
thở dài. Co không thể
nào chấp nhận Tử
Khiêm được.
Cô sẽ bắt anh phải quay
về Matxcơva, vì đó mới
chính là tương lai của
anh. Còn Lưu Khải, cô
cũng không muốn có
cuộc tái hợp, xem như
đoạn đời chung sống
với Khải là những gì cô
trả ơn cho anh. Ngày
mai, Đan Châu chưa biết
mình đi đâu nhưng nhất
định cô phải đi ...
Đông Ngân giành nấu
cơm, trong lúc Thái Sơn
và Tử Khiêm lo sắp xếp
lại nhà. Cả ba dọn dẹp
nấu nướng cho đến
trưa.
Đông Ngân kêu lên:
– Đói quá rồi! Rửa tay
ăn cơm thôi quý vị.
Thái Sơn hỉnh mũi:
– Nấu món gì mà mùi
thơm quá vậy, Đông
Ngân?
– Thịt ram. Có một mớ
kho tiêu cho Đan Châu,
nó chưa ăn được thịt
mỡ vì em bé bú sữa sẽ
bị tiêu chảy.
Tử Khiêm cảm động:
– Xem vẻ Đông Ngân
rành nuôi sản phụ ghê.
– Chớ sao! Đông Ngân
từng đi nuôi chị Hai của
Ngân mà.
Mâm cơm dọn trên nền
gạch ở phòng khách.
Vừa chuẩn bị ăn thì Lưu
Khải đến, mặt Khải sa
sầm, còn Tử Khiêm thì
khó chịu:
– Gia đình mày đã đuổi
Đan Châu đi. Từ nay tao
sẽ lo cho Đan Châu và
con của tao. Nhưng dù
sao tao cũng xin cám
ơn mày đã lo cho Đan
Châu trong thời gian tao
không có ở Việt Nam.
Mắt Lưu Khải gườm
gườm:
– Mày có biết trên pháp
lý, Đan Châu và đứa bé
đã là con của tao chứ?
– Chuyện ấy chỉ có giá
trị về mắt pháp lý. Đan
Châu Lan ly hôn thì gia
đình mày cũng buộc
mày bỏ Đan Châu. Mày
đã không lo cho Đan
Châu, để Đan Châu bị
đuổi khỏi nhà một cách
tàn nhẫn thì còn đến
đây bảo họ là vợ và con
của mày nữa sao?
Lưu Khải hằn học gạt
Tử Khiêm sang một
bên. Anh nhìn căn nhà
mới, lòng đau như cắt
rồi quay sang tìm Đan
Châu, cô cúi đầu ứa
nước mắt:
– Anh Khải về đi và cứ lo
thủ tục ly hôn. Dù sao
em cũng không bao giờ
dám quên ân tình anh
đã từng lo lắng và yêu
thương em.
Khải chua xót:
– Đó là những gì em trả
lại cho anh đó sao? Trên
pháp lý, em là vợ anh và
mãi mãi là vợ của anh.
Anh không bao giờ ly
hôn, cũng như anh sẽ
xem bé Bòn Bon là con
của anh. Anh đã tìm chỗ
ở cho em và con, em
hãy thu xếp để đi với
anh.
Khải xông tới, anh chụp
tay Đan Châu để kéo đi,
nhưng cô ghì lại:
– Anh buông tay em ra,
em không còn là vợ của
anh nữa đâu!
Khải tái mặt:
– Em bỏ anh để trở lại
với Tử Khiêm?
– Em không trở lại với
anh hết. Em sẽ sống
một mình và nuôi con.
– Em nói láo!- Khải nói
như quát- Em ở trong
căn nhà này, Tử Khiêm
ở đây, mọi thứ đều mới
hết, em không trở lại
với Tử Khiêm vậy thì là
gì đây. Em vừa rời khỏi
nhà của anh đã quay lại
với Khiêm, em cư xử
với anh tệ bạc như vậy
sao?
Tử Khiêm chen vào giữa
hai người:
– Tao nghĩ là Đan Châu
nói như vậy quá đủ, tốt
nhất mày nên về lo thủ
tục ly hôn đi. Con tao,
tao sẽ nuôi không cần
mày lo. Mày là thằng
đạo đức giả, cơ hội, lợi
dụng lúc không có tao
để chen vào cướp Đan
Châu. Bao nhiêu đó đủ
rồi!
Mắt Khải vằn lên tia lửa
ghen hờn. Anh cung
nắm tay đấm vào mặt
Tử Khiêm, Tử Khiêm
tránh không kịp lãnh
ngay cú đấm câm hờn.
Đôi bạn ngày nào thân
thiết nhau, chia xẻ tất
cả nhau, bây giờ đánh
nhau như kẻ thù. Đông
Ngân và Thái Sơn cố lôi
hai người ra.
Đan Châu khóc òa:
– Hai người còn đánh
nhau như kẻ thù, tôi sẽ
tự tử đó!
Tiếng khóc của Đan
Châu có hiệu quả tức
thì, Tử Khiêm buông
Khải ra.
Trong lúc ấy, Đan Châu
vội vã bế con đi nhanh
vào phòng đóng cửa lại.
Không gian chùng xuống.
Thái Sơn cằn nhằn:
– Hai thằng mày kỳ ghê,
bạn bè với nhau bao
nhiêu năm, có cái gì
cùng ngồi lại từ từ giải
quyết. Đan Châu sẽ
không chọn hai đứa
mày đâu. Đứa nào về
nhà thuyết phục mẹ
mình được, người đó
thắng.
Đông Ngân đá vào chân
Thái Sơn:
– Ông là người quyết
định hả?
Không gian lặng im như
tờ, không ai nói với ai
lời nào. Một lúc lâu sau,
Lưu Khải đi lại gõ cửa
phòng:
– Em đã là vợ của anh,
hãy mở cửa ra và đi với
anh. Anh hứa không để
cho em phải khổ. Em mở
cửa đi Đan Châu!
– Anh hãy làm ơn đi đi,
xem như duyên nợ giữa
cả hai đã chấm dứt.
– Không! Anh không
bằng lòng với cách giải
quyết của em. Em phủi
bỏ hết tình cảm của
chúng ta hay sao?
Thái Sơn bước lại, anh
cặp cổ Lưu Khải kéo đi:
– Mày và Tử Khiêm hãy
để cho Đan Châu có thời
gian suy nghĩ đi. Mày
liệu có bỏ gia đình, cha
mẹ, việc học để đi sống
chung với Đan Châu
không? Đan Châu bận
bụi con nhỏ, dĩ nhiên
không thể đi làm kiếm
tiền được. Còn mày làm
gì để có tiền đây? Hãy
về nhà nằm gác tay lên
trán, tạm thời hãy để
yên cho Đan Châu sống
và lo cho thằng bé. Đan
Châu khổ nhiều rồi.
Thái Sơn kéo Lưu Khải
ra đường. Lưu Khải
buồn rầu:
– Nếu như tao chưa
từng có Đan Châu, tao
sẽ để cho Đan Châu ra
đi. Nhưng tao và Đan
Châu còn có cả tình
nghĩa vợ chồng, nếu
phải xa Đan Châu, tao
đau khổ lắm, mày biết
không?
– Tao biết. Nhưng mày
và Tử Khiêm từng là
bạn bè, bây giờ vì Đan
Châu mà trở mặt,
người đau khổ nhất là
Đan Châu.
– Vậy mày bảo tao phải
làm gi?
– Để yên cho Đan Châu
sống và nuôi con. Hãy về
nhà và lo học.
– Học, học, tao chán lắm
rồi!
– Xưa nay, bác gái
không thích Đan Châu,
mày còn sống với Đan
Châu hay buông xuôi tất
cả chỉ làm cho bác gái
ghét Đan Châu hơn. Mày
suy nghĩ xem, tao nói
có đúng không?
– Tao buồn quá! Lẽ ra
Tử Khiêm không nên
trở về.
– Trước hay sau gì Tử
Khiêm cũng về, bé Bòn
Bon là con của nó, dĩ
nhiên nó phải nhìn nhận
rồi.
Lưu Khải tuyệt vọng.
Nếu như mất Đan Châu,
anh không hiểu mình sẽ
sống như thế nào đây.
CHƯƠNG[1][2][3][4][5][6][7][8][9][10]