Sao Không Chờ Đợi
Nhau
Chương 3
[ « Trang trước ] [
Trang sau » ]
Đan Châu ngồi bất động.
Cô không thể nào ngờ
Lưu Khải lại yêu mình
đến thế. Nếu như cô
không còn yêu Tử
Khiêm nữa, thì Khải
chính là cái phao vững
chắc cho cô bám vào.
Cô phải vì giọt máu
mình đang mang mà
quên lời hứa đợi Tử
Khiêm ư? Mẹ của Tử
Khiêm đã buộc không có
mối quan hệ nào với Tử
Khiêm nữa, mà ta đã
khinh bỉ cô là loại gái hư
thân mất nết, cô còn
trông mong gì nơi Tử
Khiêm nữa.
Nước mắt Đan Châu
chảy ra lặng lẽ. Lưu Khải
xót xa:
– Đừng khóc nữa, Đan
Châu! Đan Châu có khóc
mấy cũng đâu có giải
quyết được gì. Chẳng lẽ
Đan Châu muốn đợi Tử
Khiêm? Người đi xa rồi
muốn có sự chung thủy
cũng khó, huống chi môi
trường Tử Khiêm sống
hoàn toàn khác với môi
trường Đan Châu đang
sống. Hãy tin vào Khải!
Khải yêu Châu, Khải sẽ lo
cho Châu.
Đông Ngân nắm tay
bạn:
– Hãy để cho Khải lo cho
Châu. Nếu Tử Khiêm yêu
Đan Châu thật sự, ảnh
đâu có để cho Đan Châu
phải khổ như thế này.
Đan Châu cúi đầu. Cô
còn biết làm gì hơn là đi
vào con đường chọn
Lưu Khải, nhưng sao
lòng cô đau đớn quá.
Cô gật nhẹ đầu:
– Cám ơn tình cảm của
Khải dành cho Đan Châu.
Lưu Khải vui mừng:
– Đan Châu bằng lòng
rồi, phải không? Chiều
nay về nhà, Khải sẽ
thưa mọi chuyện với gia
đình.
Khải đang nghĩ đến bà
nội của mình, bà sẽ là
người ủng hộ Khải mạnh
nhất.
Ghésạp trái cây, Khải
mua một ký nho sữa,
xong đi về nhà và đến
ngay phòng bà nội.
– Nội! Con có cái này cho
nội nè!
Khải đưa ra bọc nho sữa
chín mọng, loại nho mắc
tiền nhất. Bà Phú nhìn
bọc nho sữa rồi nhìn
Khải:
– Sao hôm nay mua nho
sữa cho bà vậy? Nho
này mắc lắm đó con.
– Có sao đâu, con mua
biếu nội. Nội ăn đi!
– Có phải là định nhờ nội
giúp cho cái gì, đúng
không?
Khải vờ gãi đầu:
– Nội thiệt ... không có
chuyện gì qua mắt
được nội.
– Nào, muốn nội giúp cái
gì đây?
– Nội ơi! Con lấy nho ra
cho nội ăn nghen!
– Một lát nội sẽ ăn. Nào,
nói đi cháu của bà!
– Nội ơi! Nếu con cưới
vợ .... mà năm nay con
cũng sắp sang hai mươi
rồi đó nội.
– Đang đi học mà muốn
cưới vợ sao con? Tuổi
của con cưới vợ còn
sớm lắm.
Phải năm năm nữa có
sự nghiệp rồi mới cưới
vợ được chứ con.
– Nhưng làm sao đợi
năm năm nữa cho được
hả nội?
Bà Phú bật cười:
– Mày muốn cưới vợ dữ
vậy sao con?
Khải đỏ mặt:
– Tại ... cô ấy có mang
rồi nội ạ. Đã hơn ba
tháng. Cổ đòi bỏ, con rối
quá nội ơi!
Bà Phú mừng rỡ:
– Con nói con bé đó có
mang hơn ba tháng?
– Dạ, cổ bị gia đình đuổi
đi nên khóc hoài, đòi tự
tử chết. Cổ mà chết là
con cũng chết theo, nội
ơi.
Bà Phú xua tay:
– Cái gì mà chết! Có con
rồi thì phải cưới nhau
chớ.
Khải cúi đầu giấu nụ
cười:
– Nhưng sợ ba mẹ con
không cho.
– Cho nên nhờ nội giúp
phải không?
– Dạ, nội nói với ba mẹ
con giùm nghe nội.
– Được rồi.
Được lời hứa, Lưu Khải
muốn nhảy cẫng lên vì
mừng. Việc còn lại là
đưa Đan Châu về nhà
để thú tội.
– Chị Hai về, ba ơi!
Vừa thấy Đan Châu,
ông Nguyên bật dậy
giận dữ. Nhưng vì Đan
Châu không về một
mình, cho nên ông dịu
xuống, tuy nhiên giọng
vẫn xẵng lè:
– Mày sợ tao hay sao
mà phải cầu viện đến
mấy người này theo
mày về nhà?
Bà Phú ôn tồn:
– Cháu Đan Châu đến
nhà chúng tôi, tôi là bà
nội của Lưu Khải đến
đây để ngỏ lời xin cưới
cháu Đan Châu cho Lưu
Khải. Đan Châu lỡ dại có
mang, thôi thì cậu cũng
nên bằng lòng cho hai
đứa nó cưới nhau.
Lưu Khải rụt rè đặt quà
lên bàn. Biết ông Nguyên
tham tiền nên Lưu Khải
cố ý để bì thư tiền lên
bàn cho ông thấy. Quả
thật, đôi mắt ông
Nguyên sáng lên trước
những tờ giấy bạc một
trăm mới tinh. Song ông
vẫn gầm gừ:
– Nó đã hư hỏng, tôi cho
nó cưới, ai giữ nó làm
gì, có điều tôi thật
không dám tưởng
tượng là hai đứa nó lại
như vậy.
Lưu Khải mừng rỡ nháy
mắt với Đan Châu. Cô
cúi đầu để cho giọt
nước mắt của mình rơi
mau. Sao người đi cưới
cô không phải là Tử
Khiêm? Em đã phụ anh
rồi, Khiêm ơi!
Để cho Khải ở dưới nhà,
Đan Châu lên gác. Cô
đóng cửa phòng mình
lại, nằm vùi mặt xuống
gối. Cô mang ơn Lưu
Khải nhưng không sao
tránh khỏi đau đớn, vì
từ nay cô mãi mãi phụ
Khiêm rồi. Xin hãy hiểu
cho em, Khiêm ạ. Em đã
không chờ đợi anh,
đành phải phụ bạc anh,
bởi vì em không còn con
đường nào để lựa chọn.
Không ai trả lời thư của
Tử Khiêm. Người Tử
Khiêm mong nhất, vậy
mà cũng không có một
cánh thư hồi âm.
Gọi được điện thoại cho
Tường Vi, Tử Khiêm
mừng rỡ:
– Vi ơi! Hãy làm ơn nói
cho anh biết về Đan
Châu đi! Có phải Đan
Châu không được đi học
đại học rồi buồn quá nên
không biên thư gì cho
anh cả.
Tường Vi cười khẽ,
châm biếm:
– Tốt nhất là anh Khiêm
nên chuyên tâm học đi.
– Thì anh cũng học chớ
có xao lãng đâu.
– Anh biết Tường Vi
vừa đi dự lễ cưới của ai
về không? Đám cưới
của Lưu Khải và Đan
Châu đó.
Suýt một chút nữa Tử
Khiêm buông máy, anh
hét to lên:
– Tường Vi vừa nói cái
gì vậy?
– Vi nói Lưu Khải cưới
Đan Châu, họ mới đám
cưới ngày hôm qua. Anh
đừng mong Đan Châu
gửi thư cho anh nữa,
cũng như Tường Vi
vậy, không mong có Lưu
Khải cho cuộc đời mình
nữa.
– Tường Vi! Có phải em
đang đùa cho anh lo
không, chớ sự thật
không phải như vậy,
đúng không Tường Vi?
– Nếu anh không tin, vài
hôm nữa Vi gặp họ xin
xem ảnh cưới, Vi sẽ gởi
cho anh.
Tử Khiêm buông máy.
Có sự thật như thế
sao? Anh vừa xa Đan
Châu không bao lâu, cô
đã đám cưới với Lưu
Khải. Lưu Khải, thằng
phản bạn, nó biết anh
yêu Đan Châu mà.
Matxcơva và Sài Gòn xa
vạn dặm, chưa lúc nào
Tử Khiêm thấy mình
bất lực và muốn về nhà
như lúc này.
Điện thoại cho mẹ, Tử
Khiêm van lơn:
– Mẹ! Con muốn về nhà
vài hôm, mẹ có thể lo
giùm vé máy bay cho
con?
Bà Nam gắt:
– Con về nước vì con bé
Đan Châu phải không?
Con đừng có khờ! Nếu
con bỏ về nước là tự
con hủy đi tương lai của
mình. Lưu Khải bạn của
con đã cưới Đan Châu.
Một đứa con gái như
vậy xứng đáng cho con
hủy hại tương lai của
mình hay sao? Mẹ đã
nói với con, nếu Đan
Châu yêu con, nó sẽ đợi
con. Đàng này, con đi
không bao lâu, nó đã lấy
chồng. Con phải biết suy
nghĩ và xem công ơn
cha mẹ hơn một đứa
con gái không ra gì chứ.
Con nghe mẹ nói không?
Tử Khiêm đau khổ dạ
khẽ. Anh hiểu một sự
thật đắng cả lòng:
Đan Châu đã phụ bạc
anh. Sao em không chờ
anh? Có phải vì năm
năm dài quá và khi
người ta xa mặt dễ xa
cách lòng?
Tưởng có nhau, ai ngờ
vẫn xa nhau.
Em ác quá! Lòng anh
như tự xé ...
Lưu Khải ái ngại nắm
cánh tay của Đan Châu,
bàn tay cô lạnh ngắt.
Giọng Lưu Khải lo lắng:
– Châu có mệt lắm
không?
Đan Châu gật khẽ:
– Mệt lắm.
– Nếu như vậy, anh đưa
Châu vào phòng nghỉ.
– Thôi anh ạ, còn khách
đông như thế kia. Châu
chịu được mà.
– Đừng cố gắng quá
sức, trông mặt thấy bơ
phờ lắm. Để anh nói với
bà nội và ba má rồi đưa
Châu đi nghỉ.
Khải dắt tay Châu lại chỗ
bà nội và cha mẹ mình:
– Nội! Ba mẹ! Đan Châu
không khỏe lắm, con
đưa Đan Châu vào
phòng nghỉ một chút ạ.
Bà Phú vui vẻ:
– Được mà, nó có thai
dĩ nhiên phải mệt mỏi
rồi. Vào trong nghỉ đi
con!
– Dạ.
Bà Hoàng nhìn theo con
trai, vẻ mặt không vui.
Đây là cuộc hôn nhân bà
chỉ bằng mặt chứ không
bằng lòng. Khải lấy vợ
sớm quá, trong lúc còn
đang đi học.
Bà không ngại nuôi con
dâu hay cháu nội, người
phải chấp nhận cô con
dâu nhà nghèo, bà
không cam lòng chút
nào. Đã như vậy, ông bố
dượng kia lại đòi hỏi tiền
bạc quá đáng. Đã ghét
Đan Châu, giờ bà còn có
ác cảm hơn.
Bắt gặp cái nhìn của bà
vợ, ông Hoàng ôm qua
vai vợ:
– Bề nào chúng nó cũng
lỡ rồi, vài tháng nữa, bà
có cháu nội không thích
sao?
– Thích gì mà thích! Đồ
con gái hư, vừa đám
cưới chưa được một
ngày đã mang thai ba
tháng.
Ông Hoàng nhăn mặt:
– Kìa mình ...
Bà Phú cau mày:
– Bọn chúng còn trẻ, lửa
gần rơm phải cháy thôi.
Thật ra, mẹ vừa ý con
bé lắm. Nó dịu dàng, biết
kính trên nhường dưới.
Mấy ngày trước, nó có
đến đây xem ra cũng
giỏi việc trong nhà lắm.
– Con không cần thứ
đàn bà giỏi bếp núc. Con
muốn một cô vợ sau
này giúp Lưu Khải làm
nên sự nghiệp kìa.
– Mẹ nghĩ có lẽ Lưu Khải
không cần điều này. Nó
chỉ cần cô vợ biết lo cho
nó và nấu bữa ăn ngon
cho nó thôi.
Biết mẹ chồng muốn ám
chỉ mình không biết
chuyện bếp núc, bà
Hoàng hậm hực quay đi
và tự hẹn với lòng có
một ngày bà sẽ dằn
mặt cô con dâu mới.
Lưu Khải dắt Đan Châu
vào phòng. Cho đến bây
giờ anh vẫn chưa biết
mình nên cư xử thế nào
với Đan Châu, cũng như
chưa quen được với
cách xưng hô gọi Đan
Châu bằng em. Đám bạn
của Khải chiều nay trong
tiệc cưới cứ quậy tưng
lên:
“Sáng dậy đi học, không
cần má mày đánh thức
mày dậy nữa. Có vợ
rồi ...”.
– Em nằm nghỉ đi, cứ
ngủ ngon không phải lo
gì cả. Em biết không,
nhà anh có người làm,
em mà lọ mọ xuống
bếp, bà nội la cho đó.
Đan Châu nắm tay Khải,
ứa nước mắt:
– Cám ơn Khải đã cho
Châu một dám cưới rõ
ràng.
– Ngủ đi Châu!
Khải vỗ nhẹ lên tay Đan
Châu:
– Thôi, anh ra ngoài
nghen.
Lưu Khải bước ra ngoài,
không quên khép cửa lại.
Đan Châu nhìn theo, cô
thở dài. Cô hiểu Khải yêu
mình và mình có bổn
phận đáp lại với những
gì Khải đã lo cho cô.
Đan Châu giật mình
thức giấc bởi nụ hôn rơi
trên gương mặt cô. Cô
mở mắt ra, Khải
ngượng ngập:
– Anh làm cho em thức
giấc hả?
Đan Châu nhìn quanh:
– Khách về hết rồi hả
Khải?
– Ừ, về hết rồi. Mười
một giờ rồi còn gì nữa.
– Chết! Sao Khải không
gọi Châu dậy? Mệt quá,
định ngủ một chút, ai dè
ngủ đến ba giờ đồng hồ
luôn, chắc là ba mẹ ....
– Không sao đâu! Bà nội
nói Châu mang thai mệt,
phải để cho em ngủ.
Đan Châu cảm động:
– Bà nội tốt quá, làm
Châu xấu hổ vì đã gạt
nội.
Lưu Khải hết hồn bịt
miệng Đan Châu:
– Suỵt! Em đừng nói ra
chuyện này. Chuyện này
chỉ có bốn người chúng
ta biết là anh, em, Thái
Sơn và Đông Ngân. Còn
bác Nam gái, bà ta
chẳng dại dột nói ra đâu.
Châu cũng đừng ngại gì
cả, anh yêu em và muốn
có em, nhưng anh cũng
biết trái tim em còn đầy
hình bóng Tử Khiêm,
muốn có một chỗ cho
anh không phải dễ dàng.
À! Em đói không, anh
xuống nhà coi có cái gì
ăn, mang lên ăn nghen.
Anh cũng đói lắm. Bọn
tụi nó ép uống rượu
suốt chứ có ăn được gì
đâu.
– Dạ.
Lần đầu tiên Đan Châu
dạ thật ngoan, song lại
làm Khải sung sướng và
hạnh phúc. Anh nhớ lúc
nãy khi cô ngủ say, anh
đã ngắm cô mãn nhãn
và đã không kềm nén
được tình yêu, anh đã
hôn cô. Nụ hôn vụng
trộm đã đánh thức Đan
Châu dậy.
Vui vẻ, Lưu Khải phóng
ra ngoài. Anh xuống bếp
mở tủ thức ăn.
– Cậu Khải đói rồi phải
không? Bà nội có dặn để
dành cho cậu mợ món
lẩu gà hầm nấm tuyết.
Còn nóng đó, cậu để tôi
mang lên phòng cho!
Khải vội vàng xua tay:
– Thôi, khuya rồi, dì Ba
đi ngủ đi. Cháu làm cũng
được.
Khải lấy hai cái chén, hai
đôi đũa và hai cái
muỗng bỏ vào khay rồi
khệ nệ mang lên phòng.
– Cậu Khải! Có lấy nước
uống không?
– À! Có. Hay dì mang lên
giúp cháu nhé.
Đan Châu vừa thay
quần áo bằng bộ đồ
mặc nhà, chiếc bụng hơi
dô to ra. Bì Ba vui vẻ:
– Chà! Vài tháng nữa là
cậu Khải lên chức ông bố
rồi nghen.
Khải cười, liếc nhìn Đan
Châu. Cô đang cúi đầu,
lòng thầm xấu hổ. Nó có
phải là máu thịt của Khải
đâu.
Khải sớt xúp nấm tuyết
thịt gà ra chén:
– Ăn đi Đan Châu! Cả
ngày nay chắc em cũng
đâu ăn gì phải không?
Ráng ăn cho có sức nuôi
em bé.
Ăn xong rồi, cả hai lựng
khựng nhìn nhau. Trong
phòng chỉ có một cái
giường, một đôi gối
màu hồng, chiếc gối ôm.
Khải lúng túng:
– Châu cứ nằm trên
giường. Khải nằm dưới
sàn gạch cũng được.
Đan Châu cắn môi. Cô
không mong có một
ngày trở về cùng Tử
Khiêm, vì trước mặt
mọi người và về mặt
pháp lý, cô là vợ hợp
pháp của Khải, cô còn
muốn gìn giữ hay chung
thủy với Tử Khiêm gì
nữa. Cô nắm cánh tay
Khải:
– Chúng mình đã đám
cưới, đã làm lễ trước
bàn thờ gia tộc rồi, thì
xem như Châu đã làm
vợ Khải. Dù rằng Châu
không còn trong trắng
nữa, người mà Châu tự
xem mình là vợ của Khải
rồi.
Đan Châu ôm vòng qua
cổ Khải, cô hôn lên mắt
anh. Khải cảm động ôm
ghì lấy Đan Châu vào
mình:
– Chưa bao giờ anh dám
nghĩ là anh có em. Cho
nên bây giờ được ôm
em trong vòng tay
mình, anh cứ ngỡ như
là mơ vậy.
– Khải!
Đan Châu khép mắt đón
nhận nụ hôn của Khải, cô
hiểu rằng mình cần phải
quên quá khứ ...
Cánh cửa bị xô mạnh
vào. Đan Châu sợ hãi
đứng lên:
– Thưa mẹ ....
Đôi mắt sắc như dao
của bà Hoàng quét lên
người Đan Châu rồi
dừng lại nơi mặt bàn,
nơi có trái cây và cả
bánh kẹo mà Lưu Khải
đã mua cho Đan Châu
ăn vặt.
Đan Châu cúi gằm mặt
khẽ giọng:
– Dạ, mẹ có chuyện
muốn dạy bảo?
– Tôi mà dám dạy bảo
cô khi cô có hậu thuẫn là
bà nội. Cô biết nịnh lắm.
Nhưng tôi cho cô biết,
quyền ở trong nhà này
là tôi nè. Cô mau thu
dọn quần áo, xuống
phòng dưới bếp mà ở.
Đừng có làm hại tương
lai của Lưu Khải, nó mới
học năm thứ nhất,
không đủ điểm ra
trường là tôi không để
yên cho cô đâu. Mau thu
xếp đồ đạc đi!
Bà Hoàng hằn học đi ra
không quên đóng mạnh
cửa lại. Đan Châu rưng
rưng nước mắt. Cô
hạnh phúc với tình yêu
Khải dành cho mình, dẫu
cô hiểu tình yêu của
mình dành cho Lưu Khải
không được trọn vẹn.
Cô bắt đầu có cảm tình
với Khải, nhưng cũng
chính là lúc cô đón nhận
tất cả mọi hằn học của
mẹ Khải dành cho mình.
Mở tủ, Đan Châu lấy
quần áo bỏ vào túi xách,
khệ nệ mang xuống nhà.
– Con làm gì vậy, Đan
Châu?
Bà Phú nhìn Đan Châu
thắc mắc:
– Con định về nhà à?
– Dạ, không có đâu nội!
Anh Khải sắp thi rồi, con
lại hơi khó ngủ ban đêm
nên định ... xuống phòng
gần nhà bếp ngủ.
– Có phải mẹ thằng Khải
bảo con không?
– Dạ, không có đâu nội,
là tự ý của con.
– Con đừng có nói dối
nội rồi chịu buồn khổ
một mình đó.
Đan Châu cười gượng:
– Không có đâu nội. Nội
tìm con có chuyện gì
vậy?
– Một lát, con lên phòng
nội cho nội bảo. Để nội đi
nói cho mẹ con biết,
không thôi nó lại bảo con
trốn việc.
– Dạ.
Đan Châu nhìn bà Phú
bằng đôi mắt biết ơn.
Cô biết bà gọi cô vào
phòng để trò chuyện
hay bắt cô đọc báo cho
bà nghe. Thật ra là bà
muốn giúp cô tránh
được những nặng nhọc,
khi Lưu Khải không có ở
nhà để bênh vực cho cô.
Đan Châu đi xuống nhà
bếp, cô thấy dì Ba nhìn
mình và quay đi cười
châm biếm. Chính dì
cũng hùa theo bà Nam
hiếp đáp Đan Châu.
– Tại cô, nửa đêm mà
cũng bắt cậu Khải đi
mua thức ăn cho cô. Mẹ
chồng cô nói nhiều đêm
bả muốn ăn mì, bụng
xót muốn chết mà cũng
không dám sai cậu Khải,
để cho cậu Khải học. Còn
cô nhõng nhẽo với
chồng quá mà.
Đan Châu xấu hổ thanh
minh:
– Dì với mẹ con hiểu lầm
rồi. Tại anh Khải muốn đi
ăn, ngăn cản lại thì ảnh
bảo học khuya nên ảnh
cũng đói nữa.
– Làm con dâu phải biết
điều một chút. Con
người ta là con vàng
con ngọc, người ta
không dám sai bảo.
Trong khi cô nào là bóp
chân cho cô, trên
giường bước xuống là
cậu Khải tìm dép mang
vào chân cho cô, có mẹ
chồng nào chịu nổi cảnh
đó không chứ?
Đan Châu thở dài. Cô
biết Khải vì quá yêu cô,
còn cô thì không có cách
nào ngăn cản anh đừng
quá lo cho cô. Mỗi hành
động của cô và Khải đều
bị quan sát, xoi bói. Đôi
lúc Đan Châu muốn bày
tỏ tình cảm cho Khải
hiểu rằng cô cũng yêu
anh như chính anh yêu
cô vậy, người rồi đôi
mắt nghiêm khắc của
bà Hoàng khiến cô chùn
lại. Đan Châu lầm lũi
mang túi quần áo để
vào một xó bếp, một
sự lầm lũi chịu đựng ...
– Đan Châu! Anh mua
táo cho em nè.
Lưu Khải đẩy cánh cửa
phòng, anh vui vẻ đưa
bọc táo ra. Nhưng anh
ngơ ngác vì dường như
có sự thay đổi nào đó
trong phòng. Lưu Khải
vội quay ra thì vào ngay
vào người mẹ, nên hết
hồn lùi lại:
– Mẹ!
– Con về đến nhà là chỉ
biết có Đan Châu thôi hả
con?
– Con ... Đan Châu đâu
rồi mẹ?
– Mẹ bảo nó dọn xuống
bếp ở. Từ nay con ngủ
trên lầu và lo tập trung
học đi, sắp thi rồi đó.
Khải nhăn nhó:
– Đan Châu đâu có làm
ảnh hưởng gì con đâu,
sao mẹ bắt Đan Châu
xuống bếp ngủ? Đan
Châu là vợ con mà.
Bà Hoàng lạnh lùng:
– Bụng nó cũng to rồi,
con cũng cần tập trung
thi cử cho tốt. Hãy tuân
theo sự sắp đặt của
mẹ!
Khải xụ mặt:
– Được rồi, con nghe.
Con mang cái này xuống
cho vợ con.
Đan Châu đang đứng
bên máy giặt, cô lấy
quần áo trong máy ra.
Lưu Khải dúi vào tay cô
bịch táo:
– Anh mua cho em đó.
Để quần áo anh mang
lên lầu phơi cho.
Đan Châu giằng lại:
– Chuyện này Khải để
em làm. Anh mới đi học
về, hãy lên phòng nghỉ
đi!
– Anh không mệt. Một
lát, anh sẽ nói với nội
chuyện mẹ bắt em
xuống bếp ngủ. Thật vô
lý!
Đan Châu mỉm cười:
– Mẹ bắt em xuống bếp
ngủ cũng phải thôi, để
cho Khải tập trung vào
việc học. Nếu thương
em, Khải phải học cho
tốt.
– Anh biết rồi.
Mặc cho Đan Châu ngăn
cản, Khải cứ lấy quần áo
trong hộc sấy ra mang
lên lầu.
– Khải!
Bà Hoàng quát tướng
lên:
– Nhiệm vụ đó của con
hay sao?
Khải đứng lại:
– Mẹ biết Đan Châu
mang thai mệt nhọc,
sao mẹ còn bắt Đan
Châu làm. Con là chồng,
con phải làm thay cho
vợ mình chứ.
– Con giỏi lắm, dám cãi
lời mẹ. Xưa nay, con
chưa bao giờ dùng
những lời lẽ này nói với
mẹ cả. Con nên nhớ, vợ
con ăn cơm ở nhà này,
mẹ cưới nó cho con hao
tốn tiền bạc, dĩ nhiên là
dâu con thì nó phải làm
công việc nhà.
– Nhưng việc này hồi
trước là của cô Lý.
– Bây giờ con trả treo
với mẹ hay sao?
Đan Châu nắm tay áo
Khải kéo lại:
– Anh để em mang lên
lầu, em làm được mà.
Khải bực dọc:
– Bụng em như thế này
mà mang cả giỏ quần áo
trèo lên tới lầu ba, có
nước em sinh sớm thôi.
Để cho anh!
Khải vác giỏ quần áo lên
vai đi phăng phăng lên
lầu. Đan Châu thở dài
nhìn theo. Bà Hoàng
gườm gườm nhìn Đan
Châu:
– Cô nên biết, con trai
của tôi từ nhỏ đến lớn
chưa bao giờ phải làm gì
cả.
Vậy mà nửa đêm cô
than đói, nó phải dậy lo
cho cô ăn, cô nói thèm
ăn mì vịt tiềm, dù nửa
đêm nó cũng chạy đi
mua, bất kể trời mưa.
Tôi là mẹ nó, có bao giờ
tôi dám sai bảo nó cái gì
đâu. Cô hành hạ con tôi
mà cô bảo tôi phải tử tế
với cô sao.
Đan Châu cúi sâu đầu:
– Con xin lỗi. Sau này con
không dám như vậy
nữa.
– Làm vợ, cô hãy
khuyên chồng mình học
cho tốt đi. Chứ suốt
ngày tôi chỉ thấy cô bắt
con trai tôi phải lo cho cô
thôi. Mau đi lên phụ với
nó hay là để cho nó đi
học về đến nhà còn phải
gánh vác việc cho cô.
Đan Châu đi nhanh lên
lầu, lưng cô đau thắt
mấy ngày nay mà nào
có dám kêu than tiếng
nào đâu. Nếu cô không
ưng Khải, cuộc đời của
cô không biết trôi giạt
về đâu. Thôi thì vì con
và tình yêu của Khải
dành cho cô mà cố gắng
chịu đựng, nhưng chừng
như “cây muốn lặng mà
gió chẳng chịu dừng”.
Phơi hết hai hộc quần áo
và lau phần trên lầu,
Đan Châu mệt nhoài. Cô
ngồi bệch trên nền gạch
thở dốc. Đứa bé trong
bụng đạp mạnh khiến
Đan Châu nhăn mặt rồi
gượng đứng lên. Cô còn
nhiều công việc phải làm
dưới bếp, vậy mà lưng
cô đau như sắp gãy làm
đôi vậy. Đan Châu chậm
chạp đi xuống cầu thang
lầu.
Vừa bước qua cua cầu
thang, Đan Châu nghe
tiếng cười giòn của
Tường Vi và tiếng của
mẹ chồng cô vui vẻ hơn
bao giờ hết.
– Mẹ cháu cho bác món
quà giá trị, quả thật bác
cảm động lắm. Và càng
thấy có lỗi với ba mẹ
cháu. Lưu Khải nhà bác
thật khờ dại, đi cưới
một đứa gia đình không
ra gì cả. Cha thì có vợ
khác, mẹ tái hôn, lão bố
dượng tham tiền, đã
như vậy cưới chưa
được một tháng mà cái
bụng nó đã to lên gần
năm tháng!
Mắt Tường Vi tối lại:
– Đan Châu có mang
trước hả bác?
– Ừ. Đúng là một đứa
con gái vô giáo dục, mới
mười tám mười chín
đã quan hệ yêu đương
trai gái. Là giọt máu của
Lưu Khải, không lẽ bác
từ chối. Thật xấu hổ
mà!
Đan Châu cắn mạnh
môi, định quay lên,
nhưng tiếng bước chân
của cô đã cho Tường Vi
nghe thấy. Tường Vi
bấm tay bà Hoàng:
– Bác ...
– Nói! Bác cứ nói, sợ gì
nó. Nó vô giáo dục, quan
hệ trai gái trước hôn
nhân không đúng hay
sao? Cưới chưa bao lâu,
cái bụng đã to đùng ra,
thật xấu hổ.
Dạo này bác bắt xuống
nhà bếp ngủ, đâu có cho
lên phòng Lưu Khải, để
yên cho Lưu Khải học
chứ.
Rồi bà quát:
– Đan Châu! Cô làm cái
gì mà rúc trên lầu vậy
hả? Suốt buổi sáng chỉ
có giặt quần áo mà cho
tới giờ này. Đồ lười
biếng! Xuống đây!
Bà mắng Đan Châu
không chút vị nể.
Tường Vi vui lắm. Cô
biết mẹ của Lưu Khải
không thích Đan Châu.
Chỉ tại Lưu Khải, tại sao
anh không chọn cô. Ba
năm nữa, khi ra trường,
cô và Lưu Khải là một
đôi vợ chồng môn đăng
hộ đối.
Đan Châu bỏ Tử Khiêm
vì Tử Khiêm đi du học,
cướp Lưu Khải của cô,
làm sao cô có thể quên
cái hận này. Cô vờ can
bà Hoàng mà như chế
dầu thêm vào lửa:
– Bác cũng nên thông
cảm cho Đan Châu. Xưa
nay đâu có quen sử
dụng máy giặt. Còn quá
trẻ lại mang bầu dĩ
nhiên phải chây lười rồi.
Bà Hoàng xẵng giọng:
– Ở nhà này mà chây
lười là không được rồi.
Mau đi ra sau bếp làm
công việc đi!
Đan Châu vừa quay
lưng, Tường Vi gọi giật
lại:
– Này, Đan Châu! Tử
Khiêm từ Matxcơva gọi
điện thoại về hỏi thăm
cậu đó.
Biết cậu làm vợ anh
Khải, ảnh buồn quá trời.
Đan Châu lủi nhanh ra
sau nhà. Bà Hoàng nhíu
mày:
– Bộ Tử Khiêm với Đan
Châu có gì sao?
– Tại bác không biết
chớ Đan Châu bồ với
Tử Khiêm. Trước ngày
Tử Khiêm đi Matxcơva,
cả bọn cháu kéo nhau đi
ra Vũng Tàu, cháu cùng
Đông Ngân, Thái Sơn và
anh Khải tắm biển, lúc
nào bộ tứ cũng đi
chung, chỉ có Đan Châu
và Tử Khiêm tách đi
riêng. Vậy mà Tử Khiêm
đi Matxcơva, ở nhà,
Đan Châu ưng anh Khải.
Nó biết con thương anh
Khải, vậy mà vẫn cướp
anh Khải của con.
– Thôi, đừng buồn cháu
ạ. Xem như cháu và Lưu
Khải nhà bác không có
duyên phận với nhau.
Bác tiếc cháu lắm,
người vì Khải nó có con
với người ta, biết làm
sao bây giờ.
Đan Châu nghe hết.
Lòng cô đau đớn. Nếu cô
biết trước Tường Vi
yêu Lưu Khải, cô đã
không ưng Khải. Cuộc
sống của cô trong nhà
này cũng lắm cay đắng
và nước mắt. Chỉ có
những lúc Khải có mặt ở
nhà, cô mới thấy mình
bớt cô đơn, tủi buồn.
Tất cả những việc cô
làm đều không vừa ý
mẹ Khải. Cũng phải,
người ta nói yêu nên
tốt mà khi đã ghét nhau
rồi cái gì cũng không tạo
được mỹ cảm.
CHƯƠNG[1][2][3][4][5][6][7][8][9][10]