Sao Không Chờ Đợi
Nhau
Chương 2
[ « Trang trước ] [
Trang sau » ]
Cơn sốt lại gây gây, Đan
Châu rùng mình. Có lẽ cô
nên nghe lời khuyên của
Lưu Khải đi khám bác
sĩ, ai lại để nuôi bệnh.
Không có dượng Nguyên
ở nhà, Đan Châu vội
vàng lấy áo khoác mặc
vào rồi vội đi nhanh ra
ngoài. Đến thành phố
vừa sáng lên cho Đan
Châu nhớ đến Tử
Khiêm. Anh đi có hơn
một tháng rồi còn gì
nữa. Nhớ anh quá Khiêm
ạ. Em nhớ buổi chiều
cuối cùng mình bên nhau
và phút thật lòng sống
cho tình yêu.
Tất cả đã trở thành kỉ
niệm, một kỉ niệm
không dễ dàng để quên.
Xuống xe, Đan Châu
bước vào phòng mạch
tư.
– Chị cho em khám
bệnh.
Cô y tá vui vẻ:
– Em bệnh gì? À! Tên gì
để chị ghi vào cho bác sĩ
khám.
– Dạ em tên Đan Châu.
Em sốt cả chục ngày
nay, uống thuốc hoài
không hết, cứ ớn ớn
lạnh hoài.
Cô y tá ghi vào phiếu
khám bệnh rồi bảo Đan
Châu:
– Em ngồi ghế chờ đến
phiên mình nhé.
Đan Châu ngồi nhìn vào
trong. Buồn cười thật,
cô sợ máu, sợ kim
tiêm, sợ thuốc, trong
khi đó Tử Khiêm của cô
lại theo ngành Y, sau
này ra trường làm bác
sĩ. Đan Châu lại bâng
khuâng nhớ Tử Khiêm ...
– Đan Châu! Đến phiên
em rồi đó.
Cô y tá gọi Đan Châu.
Đan Châu đứng lên đi
vào trong, cô chọn vị
bác sĩ nữ để khám
bệnh.
Vị bác sĩ hỏi bệnh và
bảo Đan Châu nằm lên
giường khám.
– Em tắt kinh bao lâu
rồi?
Đan Châu ngơ ngác:
– Sao ạ?
– Tôi hỏi em thấy
đường kinh lần cuối
cùng bao lâu rồi?
– Dạ, có gần hai tháng
chưa có lại.
– Em có thấy buồn nôn
và chán ăn không?
– Dạ có.
– Em đã có mang gần ba
tháng mà không biết
hay sao? Em còn đi học
phải không?
Đan Châu bàng hoàng
đến lặng cả người. Cô có
mang? Đứa con của Tử
Khiêm. Ôi! Thật kinh
khủng! Còn hơn cả động
đất sập nàh. Làm sao
đây? Mẹ và dượng
Nguyên sẽ giết cô chết
mất nếu như biết cô đã
hư hỏng. Bỏ đi đứa bé
này ư? Đan Châu rùng
mình, cô không dám suy
nghĩ gì nữa.
– Ái!
Suýt một chút nữa,
Đông Ngân hét lên nếu
như Đan Châu không bịp
miệng cô kịp.
– Tao đây mà.
Nhận ra Đan Châu, Đông
Ngân thở khì:
– Con khỉ gió! Mày làm
tao tưởng ma, sợ
muốn chết luôn. Đi đâu
mà tối dữ vậy?
Đan Châu lôi Đông Ngân
vào phòng, cô đóng cửa
lại cẩn thận. Đông Ngân
hồi hộp:
– Có chuyện gì mà mày
làm vẻ quan trọng dữ
vậy?
Đan Châu ôm qua người
Đông Ngân, cố nghẹn
ngào:
– Mày phải giúp tao, nếu
không chắc tao tự vẫn
chết.
Đông Ngân giật thót
người:
– Có chuyện gì mà mày
đòi chết chứ? Thi rớt
dượng Nguyên mắng
mày suốt ngày, phải
không?
– Dượng Nguyên đòi gả
chồng Đài Loan cho tao.
– Con khỉ! Ông ấy có
quyền gì mà bắt buộc
mày. Chồng lại ổng cho
tao. Còn má mày?
– Nhưng mà ... tao đang
mang thai với Tử Khiêm
gần ba tháng rồi.
Đông Ngân đưa tay
bụm miệng, nếu không
cô lại hét lên lần nữa:
– Sao “Lão Khiêm ” lại
hại mày! Mà mày cũng
ngu nữa, người ta đi du
học năm năm, biết
người ta có còn một
lòng chung thủy với
mày không, khi mà “xa
mặt thì dễ cách lòng”.
Đan Châu bật khóc.
Đông Ngân thương hại,
dìu bạn ngồi xuống ghế:
– Rồi mày tính sao?
– Tao rối quá nên tìm
đến mày ... Có báo tin
cho Khiêm đi nữa, Khiêm
cũng đâu có bỏ học về
được. Ba Khiêm rất khó,
ông sẽ đánh Khiêm chết
luôn.
Đông Ngân thở dài:
– Có phải hôm ra Vũng
Tàu, tụi mày với nhau?
– Tao không bao giờ
dám nghĩ là để lại hậu
quả như thế này.
– Con khỉ! Tụi mày yêu
là nhắm mắt yêu hà,
bây giờ khổ đời chưa.
Lúc nãy, mày nói thai ba
tháng, sao mày để lớn
dữ vậy?
– Tao đâu có biết, thấy
ớn ớn lạnh lạnh và ngán
cơm vậy thôi.
– Tao nghe nói thai ba
tháng phá sẽ nguy hiểm
lắm. Mà muốn bỏ, mày
phải có trong tay ít nhất
một triệu.
– Tao sợ lắm! Bỏ đứa
nhỏ ... tội quá.
– Mày để rồi mày lấy cái
gì nuôi con?
Đông Ngân gõ gõ đầu,
cô vụt kêu lên:
– Hay là mày gặp mẹ
Tử Khiêm thử coi sao?
Đan Châu co người lại:
– Xấu hổ chết đi được!
Bà sẽ mắng tao là con
gái hư nữa.
– Chớ mày còn cách nào
nữa? Về nói thật với
mẹ mày, ông Nguyên
giết mày luôn. Đừng có
ngu!
Ai chớ dượng Nguyên,
ông đang xem Đan Châu
là món hàng, bây giờ
biết cô hư hỏng, ông sẽ
đánh và còn đuổi cô đi
nữa là khác. Con đường
nào, Đan Châu cũng
thấy mình đi vào ... “cửa
tử” hết ... Cô thầm giận
Tử Khiêm sao nỡ để
khổ cho cô.
Đông Ngân ôm vai bạn:
– Mày để đó, tao đến
nhà gặp mẹ Tử Khiêm
cho. Mẹ tao và mẹ
Khiêm là bạn học. Bà
phải lo cho mày, vì nếu
không, ở bên đó Khiêm
cũng chẳng yên tâm học
hành. Không sao đâu!
Đan Châu rầu rĩ. Mẹ của
Khiêm sẽ giúp cô bỏ cái
thai này? Chứ làm sao
bà nhận nhìn cô. Mọi việc
vỡ lở, dượng Nguyên
sẽ giết cô chết mất.
Đan Châu đau khổ ra về,
cô thấy tương lai mình
tối tăm mù mịt.
Đan Châu về đến nhà.
Từ ngoài ngõ, cô đã
nghe tiếng dượng quát
mẹ mình:
– Nó đi đâu bà cũng
không biết. Tôi đã nói là
cấm nó đi lại với đám
bạn bè của nó rồi kia
mà!
Đan Châu lo lắng đẩy
cánh cửa bước vào nhà:
– Thưa dượng ...
– Mày đi đâu cho đến
giờ mới chịu vác mặt về
nhà hả?
– Dạ .... con lại nhà bạn,
nhờ tụi nó tìm giùm chỗ
làm.
– Ai bảo mày làm
chuyện đó. Tao đã bảo
ở nhà rồi, không đi làm
gì cả. Mới học lớp mười
hai, có đi làm cũng đồng
lương vài trăm ngàn.
Sửa soạn quần áo, sáng
mai tao chở qua bên
quận tám rồi ở đó, văn
phòng giới thiệu hôn
nhân người ta sẽ kiếm
cho mày một ông chồng
Đài Loan hay Hàn Quốc
gì đó, giúp tao với mẹ
mày thoát cảnh nghèo,
mà mày cũng được
sang bên đó sống sung
sướng.
Đan Châu sợ tái cả mặt:
– Đi liền ngày mai hả
dượng?
– Ừ. Chừng tám giờ
sáng thì đi.
Đan Châu bật khóc:
– Dượng ơi! Con chưa
muốn lấy chồng đâu.
Dượng cho con ở nhà,
con sẽ kiếm việc làm
phụ dượng, phụ mẹ.
– Không được!
Ông Nguyên trợn mắt
quát:
– Tao đã xếp đặt đâu
vào đó hết rồi, đã hẹn
với người ta ngày mai.
Bà Hằng còn nói mày đi
thì tụi Đài Loan chấm
mày đậu ngay.
Đan Châu quay sang mẹ
cầu cứu:
– Mẹ!
Nhưng dì Hai lắc đầu:
– Nghe lời dượng con đi.
Đan Châu cúi mặt. Lời
của mẹ đẩy cô vào con
đường cùng, cô không
còn cách nào khác. Ý
nghĩ trốn đi bùng lên
trong đầu Đan Châu. Cô
sẽ đi đâu, rồi ăn ở thế
nào đây? Cô không thể
nào ở lại căn nhà này
được nữa, bọn người
môi giới sẽ phát hiện ra
cô đã hư hỏng. Dượng
Nguyên là con người thô
lỗ vũ phu, ông ta sẽ
hành hạ cô cho hả cơn
giận của ông ta mới
thôi.
Tắm rửa xong, Đan
Châu cho quần áo vào
túi xách như là cô bằng
lòng nghe theo lời của
dượng Nguyên. Xong,
Đan Châu xuống nhà ăn
cơm, cô cố nuốt những
hạt cơm vào bụng, cô
phải ăn để sống và dũng
cảm đối mặt với một
thực tế.
Những đứa em khác
cha với Đan Châu đang
đùa giỡn ầm ĩ trước
nhà, nghe tiếng chúng
đùa mà Đan Châu thèm
được trở về với thời
trẻ thơ, lúc đó chưa
biết tình yêu là gì cả,
hồn nhiên trong sáng và
vô tư ...
Bây giờ Tử Khiêm đang
ở Matxcơva xa xôi, anh
có biết chăng cô đang
lao đao khổ sở. Buổi
chiều cuối cùng nào bên
nhau, sao đầy mật ngọt
dịu dàng.
Đan Châu gọi tên Tử
Khiêm trong nỗi nhớ và
nước mắt ...
Năm giờ sáng, Đan
Châu phụ mẹ dọn hàng
ra chợ, cô giấu túi quần
áo vào thùng hàng, chất
mọi thứ lên xe cút kít
bằng gỗ và đẩy ra chợ.
Vừa dọn hàng, lòng Đan
Châu thầm đau xót.
Ngày mai mẹ sẽ dọn
hàng một mình, và cho
đến sáng sớm nay thôi,
khi dượng Nguyên phát
hiện ra cô chạy trốn, ông
sẽ đánh đập mẹ cô tàn
nhẫn cho mà xem. Mẹ
ơi, hãy tha thứ cho con!
Dọn hàng xong, được
ôm vai mẹ, nghẹn ngào:
– Mẹ! Ngày mai mẹ gọi
thằng Biết dậy để nó
phụ mẹ dọn hàng. Ngày
mai con không thể phụ
mẹ dọn hàng được nữa
rồi.
Bà Hai lại hiểu theo ý
khác, bà ngỡ Đan Châu
buồn vì lát nữa cô phải
đi xa nhà để sang bên
quận tám, dù ở cùng
thành phố nhưng khi đã
để người ta chọn mình
thì có khác nào bán
mình, đâu có quyền
muốn làm gì theo ý
mình được đâu. Bà ôm
Đan Châu vào lòng,
ngậm ngùi:
– Mẹ dọn hàng một
mình cũng được. Mẹ
không muốn xa con đâu,
nhưng là ý của dượng.
Thôi thì mong con may
mắn kiếm được tấm
chồng đàng hoàng.
Thôi, con về nhà đi, bảo
thằng Biết lo cho các em
đi học.
– Dạ.
Đan Châu đẩy chiếc xe
vào một góc, cô len lén
nhìn về phía mẹ rồi chụp
túi quần áo, toan chạy
đi.
– Đan Châu!
Đan Châu buông nhanh
túi quần áo, cô tái mặt,
hai chân run rẩy:
– Dạ ....
– Con lại lấy một trăm
ngàn này để dằn túi,
qua đó ăn sáng kẻo đói.
Con hay bị đau bụng khi
bụng đói, đừng có nhịn
ăn nghe con.
Đan Châu cố nén để
không bật ra tiếng khóc.
Cô bước lại lấy tiền mẹ
cho rồi quay vụt lại xe
lấy túi quần áo chạy đi,
vừa chạy mà nước mắt
Đan Châu rơi nhạt
nhòa ...
Đợi gần bảy giờ Đan
Châu mới gọi điện thoại
cho Đông Ngân:
– Tao bỏ nhà đi rồi,
không thể ở lại, vì sáng
nay dượng Nguyên sẽ
chở tao qua quận tám
giao cho người ta.
Đông Ngân kêu lên
thảng thốt:
– Rồi mày đang ở đâu
vậy?
– Tao đang ở trong
công viên của sở thú.
Tao chưa biết đi đâu
hết.
– Sao mày không đến
nhà tao?
– Dượng Nguyên sẽ tìm
đến, ổng làm ầm lên, vì
tao mà lại liên lụy đến
mày.
– Mày nhớ ngồi đó chờ
tao. Tao gọi điện thoại
cho Thái Sơn, bọn tao
sẽ đến gặp mày. Nhớ
không được đi đâu hết,
rõ chưa?
Gần nửa giờ sau, Đông
Ngân và Thái Sơn mới
đến. Đan Châu cảm xúc
đến nghẹn ngào. Thái
Sơn an ủi:
– Tạm thời Đan Châu
đến nhà bà ngoại anh ở
đỡ đi. Sau đó, anh và
Đông Ngân sẽ đi gặp mẹ
Tử Khiêm xem sao.
Đan Châu bật khóc:
– Cám ơn hai người.
Nếu không có hai người,
chắc là mình chỉ biết
nghĩ đến cái chết mà
thôi.
Đông Ngân la lên:
– Bậy bậy! Mày sao lúc
nào cũng nghĩ đến cái
chết vậy? Con kiến nó
còn muốn sống nữa kìa.
Bây giờ lên xe của Thái
Sơn đi, ảnh sẽ đưa mày
về. Tao đến trường,
kẻo trễ giờ học.
Đan Châu lên ngồi sau
xe Thái Sơn, cô có cảm
giác cuộc đời mình sẽ
sang một bước ngoặt
mới. Ngày mai, ai biết
được ngày mai sẽ ra
sao? Cuộc đời của cô rồi
sẽ như thế nào đây?
Đông Ngân ngập ngừng
bước vào phòng khách
nhà Tử Khiêm. Căn
phòng khách sang trọng
quá, đầy đủ tiện nghi và
thứ gì cũng đắt tiền. Dù
đã nhiều lần đi cùng với
Tử Khiêm về đây,
nhưng lúc này khi đang
lãnh “sứ mạng”.
quan trọng, Đông Ngân
lại thấy khớp.
– Đông Ngân đến tìm
bác có chuyện gì vậy?
Mẹ cháu nhắn bác, phải
không?
Bà Nam đi ra, cốt cách
quý phái bệ vệ. Đông
Ngân khép nép:
– Dạ không ạ! Đây là
chuyện của cháu.
– Vậy cháu ngồi đi!
Đông Ngân ngồi xuống
chiếc ghế rộng, bà Nam
vui vẻ:
– Có chuyện gì vậy
cháu? Tử Khiêm nhờ
cháu phải không?
– Dạ.
Đông Ngân thu hết can
đảm vào đề:
– Bác còn nhớ Đan Châu
không bác?
Bà Nam nhíu mày làm
như cố nhớ:
– Con bé có bà mẹ có
sạp tạp hóa bán ngoài
chợ chớ gì. Sao hả
cháu?
– Dạ .... Đan Châu có
mang rồi bác ạ. Đứa bé
ấy ... là của Tử Khiêm. Ở
nhà, dượng Nguyên
chưa biết chuyện nên ép
Đan Châu đi lấy chồng
Đài Loan. Đan Châu bỏ
nhà đi, tụi con rối quá.
Con sợ Đan Châu tuyệt
vọng làm liều nên đến
cho bác hay.
Bà Nam ngồi sững sờ.
Quá quắt thật, đứa con
trai mới mười chín tuổi
của bà dám có quan hệ
yêu đương như vậy.
Còn đứa con gái kia,
đúng là đồ hư thân mất
nết.
Đông Ngân lo lắng:
– Bác ... Bây giờ tính sao
hả bác? Cháu thương
Đan Châu quá.
Bà Nam mím môi:
– Nó có mang mấy
tháng rồi?
– Dạ .... hơn ba tháng rồi,
nó cũng đâu có biết, cứ
ớn ớn lạnh lạnh, lại
tưởng bị bệnh sốt
thương hàn, cứ uống
thuốc hoài mà không
hết.
– Cháu có thấy hậu quả
của việc yêu đương bừa
bãi không? Chính vì vậy
mà bác trai đã bắt Tử
Khiêm phải đi du học,
không ngờ người đã đi
rồi mà còn xảy ra
chuyện. Còn con bé kia
nữa, sao dại dột đến
như vậy hả? Làm con
gái có thân mà không
biết giữ.
– Bác ơi! Bác cũng đừng
giận, chuyện đã lỡ rồi ...
– Bây giờ nó đang ở
đâu?
– Dạ, đang ở đỡ nhà nội
của anh Thái Sơn.
– Cháu để cho bác suy
nghĩ, cứ bảo nó ở đỡ
đó đi, một hai hôm bác
đến gặp.
Đông Ngân vui mừng:
– Bác chịu gặp, cháu
mừng quá. Chớ cháu cứ
sợ Đan Châu làm liều.
Vả lại, trước khi đi, anh
Khiêm có dặn cháu nếu
như Đan Châu có xảy ra
chuyện gì thì đến tìm
bác ...
– Nó bảo cháu như vậy
à?
– Dạ.
– Thôi, bây giờ cháu đi
về đi. Bác sẽ gọi điện
thoại cho cháu sau.
Đông Ngân đi về rồi, bà
Nam còn ngồi tức giận
đầy lòng. Không đời nào
bà chấp nhận một cô
con dâu hư hỏng như
vậy. Làm thân con gái
không biết giữ gìn. Tử
Khiêm đi năm năm, ở
nhà nó quen thói lang
chạ rồi sẽ ngã vào tay
người đàn ông khác mà
thôi. Phải bắt nó bỏ đi
cái thai ấy.
Cơn giận khiến đầu bà
hoa lên váng vất. Đúng
là con với cái, chỉ biết
làm cho cha mẹ khổ
tâm ...
– Bà sao vậy?
Ông Nam đẩy cửa bước
vào nhà hỏi. Bà Nam giật
mình:
– Tôi hơi khó chịu vậy
thôi.
Giọng ông Nam hoan hỉ:
– Năm năm nữa, Tử
Khiêm về nhà, nó sẽ là
một bác sĩ giỏi. Lúc đó
bà không cần đi bác sĩ
ngoài.
Một câu nói giúp cho bà
Nam càng có quyết định
cứng rắn hơn nữa.
Đông Ngân hồi hộp dắt
Đan Châu vào. Bà Nam,
mẹ của Tử Khiêm đã
hẹn cô và Đan Châu ở
đây. Bàn tay Đan Châu
lạnh ngắt. Đông Ngân
thương hại bóp nhẹ tay
bạn:
– Đừng căng thẳng quá!
Đứa con cậu đang mang
là giọt máu của Tử
Khiêm, là cháu nội của
bà, bà sẽ lo cho cậu.
Hai cô gái cùng bước
vào quán cà phê. Quán
khá vắng. Bà Nam chọn
chiếc bàn trong cùng,
khuất sau chậu cây
nguyệt quế. Bà bảo
người phục vụ mời hai
cô gái vào.
Đan Châu khép nép
chào:
– Cháu xin chào bác.
Không lạ lắm với Đan
Châu, vì thỉnh thoảng
Đan Châu cũng hay cùng
Đông Ngân, Lưu Khải và
Thái Sơn đến nhà, cũng
chính vì Đan Châu mà
ông Nam buộc Tử
Khiêm phải đi du học.
Ông sợ tình cảm trai gái
làm giảm sút việc học
của Tử Khiêm, vậy mà
trước khi đi, Tử Khiêm
còn gieo “cái họa”.
Bà Nam lạnh lùng:
– Ngồi đi! Cháu uống gì,
Đông Ngân? Gọi luôn cho
Đan Châu!
– Dạ.
Đông Ngân đi lại quầy,
lúc này bà Nam mới đặt
lên bàn bì thư tiền. Đan
Châu ngỡ ngàng:
– Bác ...
– Cháu cầm số tiền này
và ... đi bỏ cái thai đi.
Đan Châu lạnh người. Cô
không thể tưởng
tượng, vừa gặp mặt cô,
bà đã đánh phủ đầu
một đòn choáng váng
đến như vậy.
Bà Nam vẫn lạnh lùng:
– Cháu có biết tại sao
Tử Khiêm phải đi học xa
nhà và đi những năm
năm không? Tương lai
của Tử Khiêm không
thể để cho cháu làm
hỏng. Cháu mười tám,
Tử Khiêm mười chín,
còn đi học, nó sống bám
vào cha mẹ làm sao có
khả năng nuôi cháu và
con của nó. Gia đình bác
cũng không chấp nhận
có một đứa con dâu
chưa đợi cha mẹ ăn
miếng trầu héo đã trao
thân cho người khác.
Đan Châu chết điếng cả
người. Những lời lẽ
giống như một cái tát
vào mặt cô choáng váng
và đau điếng. Bà đang
khinh bỉ cô là loại gái
mất nết hư thân, “mèo
mã gà đồng”. Sự đau
đớn khiến Đan Châu
không khóc được. Cô
ngước lên nhìn vào kẻ
đối diện với mình:
– Bác cất số tiền này đi.
Thật ra, đi cầu cạnh bác
như thế này, cháu đã
nhục lắm rồi. Cháu sẽ
không bao giờ có bất kỳ
mối quan hệ nào với Tử
Khiêm nữa đâu.
– Dù cháu không có bất
kỳ mối quan hệ nào với
Tử Khiêm đi nữa, cháu
cũng phải bỏ đứa bé của
cháu đi. Tôi không muốn
Tử Khiêm biết chuyện
này, nó sẽ bỏ học về
nước, tương lai của Tử
Khiêm bị hủy hoại vì một
người như cháu vậy
sao? Cháu chỉ có hại Tử
Khiêm chứ không làm
cho nó tốt hơn được.
Quả là một sự sỉ nhục.
Có lẽ mẹ của Tử Khiêm
đang nghĩ cô làm áp lực
với bà. Trái tim của Đan
Châu tan nát, cô nhìn
thẳng vào kẽ mà cô
ngỡ là cái phao cứu vớt
đời mình:
– Cháu tuy còn nhỏ dại,
nhưng biết thế nào là
đạo nghĩa ở đời. Cháu
yêu Tử Khiêm nên
không bao giờ cháu hại
anh ấy. Bác yên tâm đi,
sẽ không bao giờ cháu
có bất kỳ mối quan hệ
nào với anh ấy. Xin bác
hãy tin vào lời hứa của
cháu dù là chút danh dự
cuối cùng của cháu bị
bác chà đạp đi mất rồi.
Đan Châu đứng lên, cô
xô ghế chạy nhanh ra
ngoài. Đông Ngân đang
đi trở lại, cô hoảng hốt
gọi Đan Châu:
– Đan Châu! Đừng chạy,
đợi mình với!
Bà Nam kéo Đông Ngân
lại:
– Cháu hãy khuyên cô ta
bỏ cái thai đi. Đây là số
tiền bác cho mà cô ta
không nhận, cháu cầm
lấy và đưa cho cô ta.
Đông Ngân lắc đầu đau
đớn. Cô hiểu rõ sự đau
khổ của Đan Châu.
– Bác giữ lại đi! Đan
Châu đã không chịu
nhận, cháu cũng không
dám. Bác thật tàn nhẫn!
Lách người qua, Đông
Ngân chạy theo Đan
Châu. Cô đuổi kịp và ôm
Đan Châu lại, tức giận:
– Mình về nhà đi, không
cần cái loại người vô
nhân bất nghĩa ấy.
Đan Châu gục đầu lên
vai bạn, khóc nức nở. Cô
không ngờ mẹ của Tử
Khiêm cư xử với mình
như vậy. Mình phải làm
sao đây? Bỏ giọt máu
đang cưu mang ư? Cô
hãy còn quá trẻ để làm
mẹ. Nghĩ đến Tử
Khiêm, trái tim Đan
Châu lại đau đớn. Nếu có
anh, cô đâu phải quá
khổ sở như thế này ...
– Con vào đây cho mẹ
bảo, Đông Ngân!
Đông Ngân lo lắng bước
vào nhà.
– Mẹ!
– Con ngồi xuống đó!
Không phải là mẹ ác với
Đan Châu, nhưng nó là
đứa con gái không đàng
hoàng, mẹ không muốn
con chơi chung với nó.
Đông Ngân nhăn mặt:
– Mẹ lại nghe lời bác
Nam. Con là bạn của Đan
Châu đã mấy năm, bây
giờ nó đang khổ, tứ cố
vô thân, con làm sao bỏ
nó cho được.
– Như vậy, con bảo nó
cầm tiền và đi bỏ cái
thai ấy đi. Mới mười
tám tuổi, không có
chồng mà muốn nuôi
con. Con bảo nó đừng có
hy vọng vào nhà Tử
Khiêm.
– Sao mẹ lại có thể về
phe bác Nam ăn hiếp
Đan Châu vậy. Dượng
của Đan Châu đang đi
tìm nó để ép gả nó lấy
chồng Đài Loan, nó đang
khổ lắm rồi.
– Đó, con thấy không,
một gia đình phức tạp
như vậy, con còn muốn
quen làm gì. Chấm dứt,
ở nhà lo đi học. Đan
Châu tự nó chuốc khổ
thì nó phải chịu.
– Nếu đặt con vào
trường hợp của Đan
Châu, ai cũng quay lưng
lại, con sẽ khổ như thế
nào đây mẹ?
– Con nên biết bên nhà
bác Nam đang nhắm
con cho Tử Khiêm, mẹ
cũng muốn cho con sang
Matxcơva học cùng với
Tử Khiêm nữa kìa.
Đông Ngân há hốc mồm,
song cô lắc đầu:
– Con không yêu Tử
Khiêm. Con cũng không
đi Nga.
Bà Quyên tức giận:
– Để con ở đây, đi cặp
kè với Thái Sơn rồi hư
hỏng như Đan Châu vậy
hay sao? Con đừng có
ngang bướng, mẹ sẽ nói
với ba con biết mọi
chuyện của con.
Còn con Châu nữa, để
mẹ đi gặp nó.
Đông Ngân hoảng hồn
ôm bà Quyên lại:
– Con van mẹ, đừng
tiếp tay với mọi người
dồn Đan Châu vào
đường cùng, mẹ ơi!
– Vậy thì con hãy
khuyên nó bỏ cái thai đi.
Con không thể nào có
một người chồng lại có
một đứa con rơi, con
hiểu chưa?
Đông Ngân lặng người
nhìn mẹ. Người lớn, họ
chỉ biết có tiền thôi sao
và tất cả đều giải quyết
bằng tiền!
– Thưa bác ...
Lưu Khải đứng ngập
ngừng ở cửa. Đông
Ngân lau nước mắt, cô
bước ra cửa cùng Lưu
Khải ra ngồi trên băng
đá ở hàng hiên.
Lưu Khải lo lắng:
– Lúc nãy Khải mới nghe
Thái Sơn nói chuyện của
Đan Châu, nên đến đây
tìm Ngân.
Đông Ngân thở dài:
– Bây giờ Đan Châu
đang khổ, nó đang có
mang dâu thể ở nhà bà
nội của Thái Sơn mãi
được. Cái thai lại đã hơn
ba tháng, bác sĩ nói nếu
bỏ đứa bé có thể nguy
hiểm cho Đan Châu, vì
Đan Châu yếu quá.
Tim Lưu Khải đau nhói.
Anh yêu Đan Châu và
đau khổ khi cô thuộc về
Tử Khiêm. Thằng khốn
nạn! Nó biết sẽ đi học xa
những năm năm, vậy
mà nó hại đời Đan Châu.
– Khải đã gặp Đan Châu
chưa?
– Chưa. Đan Châu đang
ở nhà bà nội của Thái
Sơn, nhưng tối rồi vào
gặp Đan Châu bất tiện.
Ngân này! Khải muốn
giúp Đan Châu.
– Sao?
– Bác sĩ nói không bỏ cái
thai được thì thôi, tạm
thời Khải sẽ thuê nhà
cho Đan Châu ở, rồi Khải
sẽ nói ... đứa con của
Đan Châu là con của
Khải, để xin ba mẹ Khải
cưới Đan Châu.
Đông Ngân sững sờ
nhìn Lưu Khải:
– Khải ... nói thật?
– Chứ chẳng lẽ Khải nói
chơi! Khải yêu Đan Châu
lâu rồi. Khải làm chuyện
này mong được sự giúp
sức của Thái Sơn và
Đông Ngân.
– Giúp thì Đông Ngân
không ngại, nhưng liệu
Đan Châu có chịu không?
– Thì Đông Ngân thuyết
phục Đan Châu giùm đi.
– Ừ. Ngân sẽ giúp.
Lưu Khải vui mừng:
– Cám ơn trước nghe
Ngân!
Đông Ngân nghĩ, có lẽ
cô nên khuyên Đan Châu
bằng lòng. Đợi chờ Tử
Khiêm gì nữa, anh ta đã
dẫn dắt Đan Châu vào
con đường “tử lộ” rồi
bỏ đi.
Muốn trách, Tử Khiêm
hãy trách mẹ của mình.
CHƯƠNG[1][2][3][4][5][6][7][8][9][10]